Câu Lạc Bộ
The Vietnamese Historical and Cultural Performing Arts Foundation
PO Box 1571 - Westminster, CA 92684-1517 - (949) 786-6840
Please click here if you cannot
read the Vietnamese characters
on this website - Xin nhan day
neu Qui Vi khong doc duoc chu
Viet tren trang nay
©2003 Hùng Sử Việt
VIETCH-PAF
Tình Cha . . .  
(Phim Kịch ngắn)

(Song Thuận soạn theo bài thơ “Hãy để bố … “ của Trần Văn Lương)

(Kính mến gửi về Chú, ngậm ngùi đánh dấu ngày mà Chú, vừa tới tuổi 90, phải vào nhà
dưỡng lão, mặc dù con gái Chú rất thiết tha muốn được đưa Chú về nhà
. T.V.L )
                                                                
Nhân vật:
-        Lan:  Con gái út của chú Luân,  khoảng 45 tuổi.
-        
Chú Luân:  90 tuổi, tóc bạc trắng, mặc quần áo bệnh viện, trên giường bệnh)
-        
Bác sĩ và Y tá
-        Giọng nói cảm động của  người kể chuyện
-        
Cảnh: Cảnh bệnh viện.

Nhạc đệm: Tiếng sáo đệm và tiếng nhạc dân tộc hoặc tiếng dương cầm.

Ngoại cảnh: Cảnh Bệnh Viện - Cảnh chiến tranh - Cảnh vượt biên bằng thuyền khổ cực,
gian nguy- Cảnh Viện Dưỡng Lão buồn tênh, lạnh lẽo - Cảnh gia đình xum họp.…
Thời gian: Buổi chiều sắp tắt nắng.

Mở Màn

(Tiếng ngâm hậu trường)

“Lòng không muốn sống xa nhà,”
”Nhưng Trời bắt tội tuổi già biết sao!”

(
Ngoại cảnh:  Ống kính theo chân bóng người con gái ốm yếu từ ngoài bệnh viện đi
vào, trên một hành lang dài vắng vẻ…một buổi chiếu thoi thóp nắng… Sau đó ống
kính ngừng lại bên trong một căn phòng bệnh viện)

( Lan mệt mỏi gục đầu bên  giường bệnh, ngủ gật - Tiếng người kể chuyện trầm
bổng như lời ru
…)

”Đêm bệnh viện, sầu tơi trên tóc trắng,”
”Người già nằm, bóng hạc lắng chiều sương,”
”Mắt ngu ngơ như nắng lỡ độ đường,”
”Nhìn con gái dựa bên giường gà gật.”

”Đầu ngật ngầy váng vất,
”Thương con mình tất bật ngược xuôi,
”Mấy ngày qua, luôn túc trực không rời,
”Đến tối mịt mới về nơi tổ ấm”

(
Chú Luân đưa tay run run nắm lấy tay con – gros plan - giọt nước mắt lăn trên má
– Lan vẫn thiêm thiếp ngủ gật. Giọng người kể chuyện chầm chậm
…)

”Bàn tay già chầm chậm,”
”Thờ thẫn nắm tay con”.
”Từ rãnh mắt xoáy mòn,”
”Giọt thương cảm lăn tròn theo vết cũ.”

(
Lan chợt thức dậy, cảm động nắm lấy bàn tay nhăn nheo của cha già)

Chú Luân:
”Khuya rồi đó, sao con chưa về ngủ”
”Chuyện tuổi già, con ủ rũ làm chi”.
”Chín mươi rồi, Bố chưa bị cất đi,”
”Mình may mắn, có gì mà ảo não?”

Lan:  
Bố …Bố ơi!… Con sao đành lỗi đạo!
Chữ Hiếu ngất trời tựa núi non cao
Phận làm con nhớ chín chữ cù lao
Ơn cha mẹ chẳng lẽ nào không thấu?

Chú Luân:
”Hãy để Bố vào ở nhà dưỡng lão,
”Như mọi người vừa khuyên bảo sáng nay,”
”Vì một mai, khi rời khỏi nơi đây,”
”Khó khăn sẽ theo tháng ngày dai dẳng.”

Lan:  
Thưa bố không… nhà  Dưỡng Lão …Ôi nghe mà cay đắng!
Con dẫu một đời khổ cực cũng không than!.
Xưa bố nuôi con, đâu quản ngại nhọc nhằn
Cùng với mẹ, bao đêm trường thức trắng!

Chú Luân
”Bố không muốn mình trở thành gánh nặng,”
”Để cho con phải lo lắng miệt mài “.
”Đời con còn nhiều trách nhiệm trên vai,”
”Đâu có thể chực chầu hoài sớm tối.”

Lan:
Bố yên tâm, dòng đời như con suối
Cứ âm thầm chảy mãi bao giờ nguôi?
Tình cha già…  mỗi ngày như nắng vội!
Con còn được hầu …hạnh phúc lắm, bố ơi…!

Chú Luân:  
”Thân gầy còm yếu đuối,”
”Sao kham nổi đường xa.”
”Thêm việc sở, việc nhà,”
”Chuyện con cái, dễ gì mà vất bỏ.”

Lan:
Thưa bố, bố  biết đó …
Nhưng dẫu cách núi, ngăn sông   
Con cũng chẳng sờn lòng ,
Săn sóc bố, tuổi già nhiều trắc trở…

Chú Luân:
”Người già thường cau có,”
”Nằm liệt giường, càng khó tính gấp trăm.”
”Dù cho con chẳng quản ngại nhọc nhằn, “
”Nhưng chịu đựng tháng năm dài sao thấu. “

Lan:
Con chịu được…
Chỉ mong sao bố còn tỉnh táo
Quên tuổi già, mỗi ngày phấn đấu
Con cháu xum vầy, mong bố sống lâu!  

Chú Luân:
"Bố vẫn muốn sống đời bên con cháu,
Dẫu cơ hàn, mà rau cháo có nhau.
Bao năm qua mất Mẹ, bấy năm sầu,
Bố gượng sống với niềm đau lẻ bạn."

(
Ngoại cảnh: Một nấm mồ trơ trọi bên sườn núi, cảnh bom đạn rơi, khói lửa mịt mù,
cảnh chạy loạn, vượt biên - Tiếng Chú Luân kể lể
)
”Buồn nhớ lại ngày vượt biên hoạn nạn,
Bỏ quê nhà, chấp nhận vạn gian truân,
Chết trong tay đã nắm chặt chín phần,
Mạng sống chỉ ngàn cân treo sợi nhỏ."

Con thuyền khốn khổ,
Sóng gió tả tơi,
Phút cuối đã kề nơi,
Lối định mệnh, ai người sống sót.”

”Tưởng chỉ được nhìn Mẹ, con lần chót,
Nhưng Trời thương, cho trót lọt qua đây,
Trong khi bao người biển cả vùi thây,
Giờ sao nữa, chẳng mảy may tiếc rẻ.”

(
Lan nghe bố kể, khóc  sướt mướt)

Lan:
Bố ơi , không ngờ dân ta đau khổ thế…!
Lúc bố ra đi, con mới lên mười
Ba mươi lăm năm nhìn lại, bỗng rụng rời
Cơn hồng thủy cuốn trôi… đời dâu bể…!

Chú Luân
”Bố chỉ hận mình không còn sức khoẻ,”
”Đỡ đần con việc lẻ tẻ hôm mai,”
”Để chiều về, con bớt phải loay hoay, “
”Được yên nghỉ sau ngày dài kiệt sức.”

Lan (nức nở):
Bố ơi!

Chú Luân:
"Khi bị đẩy vào trong phòng hồi lực,
Bố biết mình gần tới lúc xuôi tay.
Dù thoát nạn hôm nay,
Đời cũng phải rẽ ngay vào lối ngoặt."

Lan (chùi nước mắt):
Xin bố giữ gìn .…

Chú Luân
”Bố tự biết như ngọn đèn sắp tắt,
Nên cố tình bẳn gắt mấy ngày qua.
Nếu chẳng may phải theo gót ông bà,
Con cũng đỡ xót xa giờ đưa tiễn.”

(
Bác sĩ và y tá vào săn sóc bệnh nhân)
Tiếng Chú Luân thì thầm như nói với chính mình... )

”Mai kia rời bệnh viện,
Con đừng bịn rịn xót xa,
Hãy nghe lời y tá dặn ngày qua,
Mà đưa Bố thẳng ra
nhà dưỡng lão."

Cuộc sống mới, dù là mưa hay bão,
Bố không buồn, tự bảo vẫn còn may,
Vì biết rằng, chỉ quanh quẩn đâu đây,
Con cháu Bố đang vui vầy hạnh phúc.”

(
Ngoại cảnh: "Nhà dưỡng lão" vắng vẻ, lạnh lẽo. một cụ già ngồi tựa cửa , mắt mỏi
mòn chờ con cháu đến thăm - Cảnh tương phản, con cháu, cha mẹ, ông bà đang
quây quần trong phòng khách ấm cúng. Tiếng Chú Luân kể lể  buồn buồn
)

”Rồi sẽ có những buổi chiều hun hút,
Bố nặn dần từng phút ngóng người thân.
Nhưng rủi con chẳng tới được một lần,
Bố cũng hiểu, đừng bận tâm ray rứt. “

”Bố không ngại chặng cuối đời khổ cực,
Nhìn thấy con hạnh phúc, Bố vui lòng.
Tuổi đã nhiều, phận Bố thế là xong,
Con phải sống cho chồng, cho con cái.”

Lan (cố dằn tiếng khóc, nói trong tiếng nấc nghẹn ngào):

Bố… Bố đừng bò con…!

Chú Luân (cầm tay con gái dặn dò)
”Hứa với Bố, con sẽ không buồn mãi,
Nếu mai này, khi Bố phải ra đi,
Mà con không kịp đến lúc phân kỳ,
Nói cùng Bố lời chia ly vĩnh viễn.”

Lan (Gật đầu, nói trong nước mắt):
Con vâng lời bố…(khóc)

*(Bác sĩ và y tá khám bệnh xong, đi ra.  Chú Luân nhắm mắt như đã ngủ. Lan đắp
chăn cho bố rồi chùi nước mắt, lầm lũi  rời bệnh viện, nét mặt mệt mỏi và  thật
buồn. Khi Lan đã ra khỏi cửa, chú Luân nhỏm người dậy trông theo, nước mắt lưng
tròng… Người kể chuyện  cất tiếng nói trầm buồn).  

”Đêm trơn giấc, người con rời bệnh viện,
Đôi mắt già quyến luyến vọng đưa chân.
Trong ký ức phai dần,
Khuôn mặt những người thân vùng hiển hiện.”

(Ngoại cảnh: Trở lại cảnh gia đình xum họp thật nhanh)

”Lòng chợt thoáng bùi ngùi khi nghĩ đến
Phút lên đường, theo ước nguyện ba sinh,
Chân bơ vơ trong tăm tối một mình,
Mò mẫm lối hành trình về thiên cổ. “

(Ngoại cảnh: Buổi chiều bệnh viện thật buồn. Bóng lá cây vật vờ ánh điện vàng
vọt…. Tiếng côn trùng rên rỉ…Hình ảnh nhà Dưỡng Lão bỗng lại hiện ra rồi  lại biến
mất…Vạn vật trở lại cuộc sống vô thường… … Xa xa có ánh đèn le lói và tiếng khóc
chào đời của một em bé .. . Cứ thế, cuộc sống tiếp nối như chưa bao giờ ngưng…)

Màn Hạ

(Trần Văn Lương - Cali, 10/2007)
(
Song Thuận  – Cali, 5/2010)