Câu Lạc Bộ
The Vietnamese Historical and Cultural Performing Arts Foundation
PO Box 1571 - Westminster, CA 92684-1517 - (949) 786-6840
NGỌN LỬA LIÊN LÂU
(Kịch thơ bốn màn, bốn cảnh)
Bối Cảnh Lịch Sử
Năm giáp ngọ (34 sau T.L) Vua Quang Vũ nhà Đông Hán sai Tô Định sang làm thái thú quận Giao Chỉ,
đóng trị sở tại thành Liên Lâu gần huyện Mê Linh.
Tô Định là người bạo ngược, dùng những thủ đoạn độc ác để cai trị, khiến dân Giao Chỉ ai ai cũng mang
lòng căm giận.
Đến năm canh tí (40 sau T.L) Tô Định bắt ông Thi Sách, người quận Châu Diên, là chồng bà Trưng Trắc,
đem giết đi.
Trưng Trắc cùng với em là Trưng Nhị, con gái quan Lạc tướng ở Mê Linh, vì nợ nước thù nhà, đã phất cờ
khởi nghĩa, chiếm được thành Liên Lâu, khiến Tô Định phải bỏ chạy về Nam Hải. "Đại thắng này đã đưa
đến sự hưởng ứng của tất cả dân chúng các quận Cửu Chân, Nhật Nam và Hợp Phố (Quảng Đông).
Hai Bà đã thu về được cả thảy 65 thành trì trong vùng Lĩnh Nam, tự lập làm vua, xưng là Trưng Vương đóng
đô ở Mê Linh. Các thứ sử và thái thú chỉ chạy được thoát thân mà thôi" (1)
Sơ Lược
Màn Một
Ngoài hoa viên phía sau dinh Lạc tướng, vào buổi chiều tối, võ sư Thiều Hoa đang huấn luyện các nghĩa
binh đấu quyền, đánh kiếm dưới sự quan sát của Hai Bà Trưng, bỗng Nàng Tía đến báo tin thái thú Tô
Định tổ chức hành quân bí mật. Bà Trưng Nhị tức giận xin chị khởi sự tấn công thành giặc, nhưng bà
Trưng Trắc ngăn cản, muốn chờ chủ tướng Thi Sách về mới hành động. Trong nỗi buồn bực, bà Trưng
Trắc ra sân luyện kiếm. Ông Thi Sách trở về cùng vợ tâm sự và ông quyết định sẽ đi Châu Diên ngay sớm
hôm sau để điều quân khởi nghĩa. Cuộc chia tay của đôi uyên ương đầy thơ mộng và lãng mạn.
Màn Hai:
Tô Định theo mưu kế của Chương Hầu, mời ông Thi Sách đến họp rồi ra lệnh cho phục binh bắt sống ông
Thi Sách. Tướng Đô Dương chạy thoát, nhưng bị quân Hán lùng bắt nên không liên lạc ngay được với Hai
Bà.
Màn Ba:
Nàng Tía là nữ thám tử của Hai Bà Trưng, giả dạng làm cô gái bán rượu. Chương Hầu, người Lạc Việt làm
quan với thái thú Tô Định, vì nghiền rượu và say mê sắc đẹp của nàng Tía, nên đã tiết lộ tin tức Tô Định
phục binh bắt sống được ông Thi Sách. Nàng Tiá bèn chạy đi báo tin cho Hai Bà Trưng. Quân Hai Bà tới,
bắt giữ Chương Hầu để điều tra.
Màn Bốn:
Quân Hai Bà Trưng vây hãm thành Liên Lâu là nơi Tô Định trấn giữ. Tướng Hán giữ thành đòi Hai Bà phải
bãi quân và đầu hàng để đổi mạng sống của ông Thi Sách. Ông Thi Sách hiên ngang quyết định không
hàng. Bà Trưng Trắc quấn khăn tang tế sống chồng trước khi hạ lệnh đánh thành. Quân Hán thua và Tô
Định phải bỏ chạy về Tàu.
NHÂN VẬT:
Trưng Trắc: Con gái quan Lạc tướng ở Mê Linh, vợ ông Thi Sách.
Trưng Nhị: Em gái bà Trưng Trắc.
Thi Sách: Chồng bà Trưng Trắc, người huyện Châu Diên.
Lê Chân: Nữ tướng tài ba của Hai Bà Trưng.
Nàng Tía: Cô gái bán rượu, thám tử của Hai Bà Trưng.
Lão tướng Đô Dương: Tướng trung thành của Thi sách và Hai Bà Trưng.
Tô Định: Thái thú quận giao chỉ đóng quân tại thành Liên Lâu.
Chương Hầu: Người Lạc Việt, làm việc cho thái thú Tô Định.
Thiều Hoa: Võ sư dạy võ cho nghĩa quân của Hai Bà Trưng.
Xuân Nương: Nữ tướng cận vệ của Hai Bà Trưng.
Các vai phụ: Nghĩa quân của Hai Bà Trưng và lính Hán.
CẢNH:
Cảnh Một: Cảnh ngoài hoa viên dinh Lạc tướng.
Cảnh Hai: Cảnh nơi Dinh thái thú Tô Định
Cảnh Ba: Cảnh trên đường từ Mê Linh tới Liên Lâu.
Cảnh Bốn: Cảnh trước cổng chính, ngoài thành Liên Lâu.
Thời Gian: Chiều tối cho Cảnh Một, sáng sớm cho Cảnh Hai, và buổi trưa cho Cảnh Ba.
Nhạc Đệm: Bi hùng, thắm tình dân tc.
MỞ MÀN
Màn Một
(Một hồi chiêng trống nổi lên, sau đó là tiếng ngâm vọng từ hậu trường)
Thời Bắc thuc vô vàn thống khổ,
Bọn Hán quan xiết cổ dân lành.
Giao Châu trong cảnh lầm than,
Thái thú Tô Định hung tàn, bất nhân.
Người Lạc Việt âm thầm chống giặc,
Thành Liên Lâu Thi Sách hy sinh.
Nhị Trưng khởi nghiã Mê Linh,
Thù nhà, nợ nước, chiêu binh dựng cờ ...!
hoặc:
"Đất Giao châu trong thời Hán thuc
Giặc xâm lăng giày xéo dân lành
Tô Định Thái Thú hôn sinh
Giết người cướp của, dân tình lầm than
Người Lạc Việt vốn dòng bất khuất
Kẻ Diên Châu người tận Mê Linh
Quyết lòng khởi nghĩa hy sinh
Nhị Trưng, Thi Sách chiêu binh dựng cờ."
CẢNH MỘT
(Cảnh ngoài hoa viên phiá sau dinh Lạc tướng, vào buổi chiều tối. Võ sư Thiều Hoa đang huấn luyện các
nghĩa binh đấu quyền, đánh kiếm dưới sự quan sát của Hai Bà Trưng, bỗng nàng Tía xin vào báo cáo tin
mật.)
(Xuân Nương từ ngoài vào)
Xuân Nương:
- Trình phu nhân, có nàng Tía xin vào báo cáo.
Trưng Trắc:
- Cho vào.
Xuân Nương:
- Dạ... (đi ra, nàng Tía vào)
Nàng Tiá:
- Kính chào nhị vị Chủ tướng!
Trưng Trắc:
- Chào nàng Tía,
Em có tin tức mật?
Lại gần đây, tường thuật ta hay.
(ra hiệu cho Thiều Hoa:)
- Này Thiều Hoa:,
Thiều Hoa:
- Dạ...
Trưng Trắc:
- Thôi hãy ngưng tập dượt.
Đem quân ra canh gác phía ngoài,
Thấy Hán quân báo ngay ta biết.
Thiều Hoa:
- Xin tuân lệnh. (đưa tất cả nghĩa quân cùng đi ra)
Nàng Tía:
- Trình Phu nhân, em dò la tin địch,
Lão Chương Hầu lộ hình tích quân cơ...
Tô Định hôm nay, xua lính trương cờ,
Không hiểu chuyện gì, động binh sớm sủa.
Trưng Nhị:
- Thưa chị...
Việc bố ráp, bắt người cướp của,
Là việc làm như cơm bữa, Hán quân...
Quanh vùng Mê Linh, dân chúng kêu than,
Tiếng khóc thấu trời, những lời ai oán!
Trưng Trắc:
- Hừ...! Thái thú Tô Định lộng hành quá đáng!
Tội ác nào, không có hắn nhúng tay?
Nhưng...việc hành binh bí mật hôm nay,
Hẳn có âm mưu...ta cần cẩn thận.
Trưng Nhị:
- Thưa Chị...
Dân Giao Chỉ khắp nơi cùng căm hận
Lũ Hán quan, tên thái thú tham tàn.
Chuyên ức hiếp người, vơ vét bạc vàng,
Nỗi cơ cực dân lành, không kể xiết...!
(tỏ vẻ tức giận, hờm tay như muốn rút kiếm ra)
Chị cho phép em...
Trưng Trắc (dơ tay ngăn):
- Em Nhị... Khoan, ta nên suy xét,
Việc ra tay chưa quyết bây giờ.
Đánh đuổi Hán quân kiên nhẫn đợi chờ...
Thi Tướng quân về, sẽ cho ta biết.
Trưng Nhị (vẫn còn hậm hực):
- Thưa chị vâng...
Nhưng nghĩ mà tức chết!
Bất cứ lúc nào, quân giặc cũng nghênh ngang
Coi trời bằng vung, bắt nạt Lạc dân...
Còn dòm dỏ, khó khăn Lạc hầu, Lạc tướng.
Trưng Trắc (thở dài):
- Hà...! Tô Định nuôi bầy khuyển ưng dưới trướng
Chúng làm càn, làm bướng ai ngăn?
Thôi đợi ít ngày, ta tập trung quân
Sẽ đánh chúng tan tành không manh giáp!
(quay qua nàng Tía)
...Cám ơn nàng Tía
Đã dò la tin giặc.
Sứ mạng hiểm nguy, hãy cảnh giác thi hành.
Nàng Tía (chào, đi ra)
- Xin tuân lệnh.
Trưng Trắc (quay qua Trưng Nhị):
- à...em Nhị,
Còn tình hình Nghĩa quân...?
Trưng Nhị:
- Thưa chị...
Tình hình Nghĩa quân, Lạc dân nghe gọi
Từ Châu Diên xuống tới Mê Linh,
Cửu Chân, Nhật Nam, Hợp Phố...dấy lên,
Ai ai cũng mong... một lòng khởi nghĩa
Trưng Trắc:
- Hay, hay lắm! Nhưng em cần để ý
Ráng lo tròn phần tiếp tế khó khăn.
Lệnh điều binh, chị đợi Thi Tướng quân,
Đại phá Liên Lâu, ta bàn khi khác.
Trưng Nhị:
- Thưa chị vâng, em xin tạm biệt. (đi ra)
Trưng Trắc:
- Tạm biệt.
(còn lại mt mình, Trưng Trắc đi đi, lại lại...đăm chiêu suy nghĩ. Ánh trăng lên khỏi ngọn tre, tỏa ánh vàng
lóng lánh...Bà rút kiếm ra dượt lại đường gươm gia truyền....Tiếng ngâm từ hậu trường cất lên):
Lấp lánh gươm bay, vầng nguyệt lạnh,
ào ào gió thét, nỗi hờn căm.
Nhà tan, nước mất lòng đau đớn,
Cuồng nộ gươm thề diệt ngoại xâm ...
Thi Sách (đi công tác trở về, vừa lúc Trưng Trắc ngừng tay nghỉ mệt. Ông bước tới phía sau lưng vợ, cởi áo
khoác ngự hàn, choàng lên vai nàng).
Trưng Trắc (ngẩng đầu nhìn, thấy chồng về thi reo lên):
- Ô kià! Thi Tướng quân,
Chàng đã về...!
Thi Sách (nhìn vợ trìu mến):
- Đêm đã khuya, gió lạnh căm căm...
Sao Phu Nhân vẫn còn chưa nghỉ,
Có nỗi niềm, tâm sự khó khăn chăng?
Trưng Trắc:
- Thưa Phu quân,
Thiếp cảm thấy tâm thần bất định,
Mới âm thầm luyện kiếm dưới trăng...
(dơ tay chỉ lên trời )
Chàng nhìn kìa...một giải sông Ngân
Luôn lấp lánh, chứa chan niềm Hạnh Phúc.
Nhưng...nỗi bất bình, triền miên tủi nhục,
Như dao đâm, buốt nhức tim gan.
Thi Sách (thở dài, ôm lấy vai vợ, vỗ về an ủi):
- Hà...! Có chuyện gì làm em phải quan tâm?
Trời ủ dt, mây sầu che mắt lệ...
Trưng Trắc (lấy khăn chậm nước mắt):
- Thiếp xin lỗi, chàng mới về chưa kể
Chuyện phương xa, mà đã vội u buồn.
Cũng bởi vì Tô Định lại ra quân...
Bắt bớ, hành hung dân lành Giao Chỉ...!
Thi Sách (tức giận, đưa tay nắm lấy đốc kiếm):
- Hừ...! Lại Tô Định...
Tên dã thú lng hành quá thế..!
Trưng Trắc:
- Chàng biết đó...
Chúng phá làng, giết người vô kể,
Còn bắt theo trai tráng ...Ôi thôi!
Lên rừng săn tê giác, kiếm ngà voi,
Xuống biển mò hạt trai, tìm ngọc tốt.
Người đi thì nhiều, trở về thưa thớt...
Nắm xương khô...u uất thấu trời xanh!
Lạc dân hoang mang trong nỗi kinh hoàng,
Thiếp không thể dửng dưng nhìn lũ giặc.
Nay rất mong, lệnh Phu quân xếp đặt...
Thi Sách:
- Xin nàng đừng nôn nao...
Mai ta đi liên lạc
Cùng Nghiã quân Diên Châu,
Sẽ định ngày đuổi giặc.
Đánh phá thành Liên Lâu,
Kế hoạch xong từ lâu.
Chỉ còn chờ trăng khuyết,
Lệnh tấn công khởi đầu...
Trưng Trắc:
- Cám ơn chàng,
Nhưng ... Diên Châu đường xa ngăn cách,
Áo chinh nhân chưa rũ sạch phong sương.
Vó ngựa, thanh gươm ... nay lại lên đường.
Để mình thiếp nhớ thương.
Ôi nỗi lòng chinh phụ!
Thi Sách (ngâm):
- Trời bão nổi,
Ai sầu bên song cửa?
Để người đi ngoài sương gió vấn vương...
Chinh phu, chinh phụ đôi đường,
Hợp tan là lẽ vô thường thế nhân.
Trưng Trắc (ngâm):
- Thiếp cũng biết giang san nổi sóng,
Chàng phải đi vào chốn gian nguy.
Dẫu cho sắt đá, lắm khi...
Nỗi lòng chinh phụ não nề trăng soi...
Thi Sách (ngâm):
- Trăng hỡi trăng, đường đời rong ruổi...
Biết bao giờ khuây nỗi nhớ nhung,
Bao giờ trở lại thanh bình?
Để ta dệt mng, tâm tình dưới trăng...
Trưng Trắc:
- Nhìn trăng mà nhớ bâng khuâng,
Đêm đêm soi bóng, mơ màng lứa đôi...
(có tiếng gà gáy, tiếng trống điểm canh báo trời sắp sáng)
...Lát đây ...chàng đã đi rồi...
Xin chàng bảo trọng...thiếp hoài đợi tin.
(tiếng quân reo ngựa hí, tiếng trống giục giã lên đường...Hai vợ chồng Ông Thi Sách và Bà Trưng Trắc còn
đang bịn rịn chia tay... Đô Dương bước vào giục)
Đô Dương (vòng tay chào):
- Kính chào nhị vị chủ tướng,
Quân đã sẵn sàng, ngựa đã thắng yên.
Xin mời Thi Tướng quân...
Thi Sách:
- Tạm biệt Phu nhân,
Ta sẽ đi cùng tướng Đô Dương.
Thôi...nàng hãy vào an nghỉ,
Trời sắp sáng rồi ...mờ nhạt bóng đêm.
Trưng Trắc (thủ lễ):
- Thi Tướng quân,
Thiếp chúc chàng thượng lộ bình yên...
Tạm biệt.
Thi Sách (thủ lễ)
- Tạm biệt.
Đô Dương:
- Xin tạm biệt Thi Phu nhân.
(bóng đêm mờ nhạt dần...)
MÀN Hai
(Cảnh Dinh Thái Thú, Tô Định ngồi ở ghế chính giữa, phía dưới có 2 ghế trống mời khách. chương Hầu
lăng săng xếp dọn bàn tiệc).
Tô Định:
- Này ông Chương Hầu! Ông đã chuẩn bị sẵn sàng chưa?
Chương Hầu:
- Bẩm Ngài mọi chuyện đã đâu vào đó!
Tô Định (cười lớn): - Ha, Ha Ha...Phen này Thi Sách có cánh cũng khó mà bay thoát.
Được rồi! Ông ra mời Thi Sách vào đây.
Chương Hầu: - Xin tuân lệnh! (đi ra).
(Thi Sách và Lão Tướng Đô Dương theo hầu cùng vào. Chương Hầu theo sau canh chừng).
Thi Sách: - Chào ngài Thái thú! Ngài cho mời Thi Sách tới đây, có chuyện chi cần chỉ bào?
Tô Định (đứng lên): - Ô! Quan Lạc Tướng. Mời ngồi!
Bản chức nhận lệnh Thiên tử
Pháp luật cần chặt chẽ thêm
Từ nay sinh hoạt Giao Chỉ
Nhất nhất phải trình lên trên!
Quan Lạc Tướng, ông rõ chứ?
Thi Sách: - Dám thưa ngài Thái thú!
Lạc Dân từ xưa thuần nết
Sống cuc đời chân chất, tiêu dao...
Luật Hán thuế nặng, sưu cao....
Thiên tử thấu hiểu, lẽ nào buộc nhau?
Tô Định (hù dọa): - Hừ! Luật pháp bất vị thân!
Lạc Hầu Lạc Tướng cứ lệnh trên thi hành!
Thi Sách: - Chúng tôi có bổn phận chăm sóc, bênh vực dân lành...
Tô Định (nổi giận):
Lệnh Thiên Tử như dao chém cột.
Ai bất tuân, phản đối, bay đầu!
Quân đâu...Trói ! Ha ha ha!
Tô Định ném chén rượu xuống làm hiệu lệnh, phục binh bốn phía đổ ra.
Thi Sách và Đô Dương thấy có biến, vi rút gươm thủ thế. Hai bên đấu võ. Thi Sách biết không thể đối địch
với đám đông, bèn sấn lên tấn công che chở và ra hiệu cho Đô Dương tìm kế thoát thân, về báo cho Hai
Bà Trưng biết.
Màn Ba
(cảnh trên con đường từ Mê Linh đến thành Liên Lâu vào buổi sáng sớm. Nàng Tía quảy gánh rượu, vừa
đi vừa rao bán):
Nàng Tía:
- Ai mua rượu không?
Rượu đỏ má hồng,
Rượu nồng duyên thắm.
Ai rượu, ai rượu...ra mua...ra mua.
Chương Hầu ( Mặt mũi bí sị, đi ra )
- Lại hàng rượu nữa, lại ...cô!
Ra ngõ gặp gái, muốn chừa không xong.
Thôi thôi...Rượu đỏ, má hồng...
Xin vái cả nón, chẳng còn dám ham!
Nàng Tía:
- Ơ kìa...gặp nữa, chào quan...
Quan Chương Hầu hỡi, khó khăn chuyện gì,
Sao trông tiều tụy, sầu bi?
Ở nhà, Bà Xã có chi giận hờn?
Chương Hầu (nhăn nhó):
- Bà xã ...ta sợ một phần,
Nhưng...quan thái thú muôn lần sợ hơn!
Nàng Tía:
- Quan thái thú? Nghe nói
Đã đi xa hồi hôm.
Việc gì mà phải sợ,
Hãy thư thả, rượu ngon...!
Chương Hầu (cúi xuống hít mùi rượu, vẻ thòm thèm):
- Rượu ngon? ...Ta thèm lắm,
Nhưng còn lo việc quan.
Phen này... chắc ta chết,
Tiến thoái cùng ... lưỡng nan.
Nàng Tía:
- Quan nói gì bí mật,
Tiến thoái cùng ...lưỡng nan?.
Thôi...nếu như chẳng gấp,
Rượu đây...xin mời quan ...
Chương Hầu (gãi đầu, gãi tai):
- Nàng...làm sao hiểu được?
Tô Định đã phục binh,
Bắt được ông Thi Sách.
Sai ta đến Mê Linh...
Nàng Tía (sợ rụng rời tay chân):
- Ông Thi Sách bị bắt?
Trời...trời ...!
Chương Hầu (ôm đầu cúi xuống nói lảm nhảm một mình):
- Quả thế, đúng như in!
Tô Định đã phục binh...
Nhờ công ta chỉ điểm,
Mới bắt sống Thi Sách!
Ngay buổi họp trong dinh!
Nay Thái thú muốn giữ
Ông Thi Sách ...làm tin.
Để dẹp yên "nội loạn",
Sai ta đi điều đình...
Nhưng...ta đi Mê Linh,
Tính mạng khó được yên.
Không đi ...thì cũng chết,
Tránh sao khỏi tội hình!
Trời ơi, khổ quá, khổ quá!
(Chương Hầu còn đang bứt đầu bứt tai kêu khổ, nàng Tía đã bỏ gánh rượu chạy đi mất hút, để báo tin dữ
cho Hai Bà Trưng)
Chương Hầu (ngửng đầu lên, không thấy nàng Tía đâu):
- Nàng Tiá... Nàng Tiá đâu? Nàng Tiá, nàng Tiá..
(Chương Hầu như điên khùng, chạy lên chạy xuống, gọi tên nàng Tía. Bỗng binh tướng của Hai Bà Trưng
tiến ra. Chương Hầu thấy thế toan co giò bỏ chạy).
Xuân Nương (dẫn nghĩa binh đi trước, vung kiếm quát vang):
- Bớ này tên gian tế...!
Khôn hồn hãy đứng im.
Thiều Hoa (xông tới dùng mt thế võ bắt giữ Chương Hầu):
- Quân đâu...? Trói hắn lại,
Bắt giải trình lên trên.
Nàng Tía (chạy ra báo cáo với Hai Bà Trưng vừa mang quân đi tới):
- Thưa nhị vị Chủ Tướng,
Chính hắn là Chương Hầu.
Tay sai của Tô Định,
Làm hại Thi Tướng quân...
Trưng Nhị (giận dữ rút gươm ra toan chém Chương Hầu):
- Bớ...tên Lạc Việt gian!
Làm tay sai cho giặc.
Để mi sống cũng thừa,
Khác chi đồ cỏ rác...
Trưng Trắc (dơ tay ngăn):
- Khoan, hãy để hắn sống,
Ta tra hỏi ngọn ngành.
Chuyện bây giờ gấp rút,
Lo cứu Thi Tướng quân.
Trưng Nhị (tra gươm vào vỏ):
- Hừ...! Thời nào cũng thế,
Lũ tay sai, nịnh thần
Vì lợi danh ích kỷ,
Mới bán nước, hại dân.
Chương Hầu: - Nào tôi có bán nước hại dân bao giờ!
(Hai Bà Trưng còn đang xét xử gian tế, bỗng Xuân Nương đến báo)
Xuân Nương:
- Trình Phu nhân, Nghĩa quân các lộ
Đang trùng trùng, điệp điệp đến tăng cường.
(Hai bà Trưng nghiêng đầu nhìn về phía... xa, cát bụi mịt mờ...)
Nữ tướng Lê Chân (từ xa tiến tới):
- Tiểu tướng Lê Chân xin bái yết nhị vị Chủ Tướng.
(Trưng Trắc và Trưng Nhị cùng đáp lễ)
Trưng Trắc:
- Chào Lê Chân nữ tướng.
Đại quân ta đang chờ đợi,
Xung kích phá thành, hãy lãnh chức xung phong.
Lê Chân:
- Xin tuân lệnh.
Trưng Trắc:
- Hỡi Tướng sĩ Nghĩa quân. (toàn thể binh tướng dạ vang)
Ta chuẩn bị tiến về Liên Lâu.
Ba quân (đồng thanh):
- Xin tuân lệnh.
Màn Bốn
(cảnh trước thành Liên Lâu, vào buổi chiều, nơi sẽ bày hương án để bà Trưng Trắc tế sống chồng trước
khi hạ lệnh tấn công thành. Ông Thi Sách bị trói trên dàn hỏa, có tướng Hán và quân lính cầm đuốc và binh
khí canh gác)
Xuân Nương (la lên thất thanh):
- Báo cáo Phu nhân...kìa kìa ...Thi Tướng quân.
(tất cả cùng nhìn lên)
Trưng Trắc (kêu lên thảng thốt):
- Thi Phu quân...Thi Phu quân...
Các quân tướng cũng la lên:
- Thi Tướng quân...Thi Tướng quân.
Tô Định (vẻ nghênh ngang):
- Ha... Ha... Ha...
Ta đã biết hết...biết hết!
Lạc tướng với Lạc hầu.
Cùng rủ nhau làm loạn.
Xin chào...Ha...Ha...Ha...Xin chào.
Tướng Lê Chân (chỉ tay tức giận):
- Hừ! Ngươi không được vô lễ,
Với ngài Thi Tướng quân.
Tô Định (Vẻ đe dọa)
- Ha...ha...ha...
Các người đã thấy đó,
Thi Sách đang nguy nan.
Sẽ thiêu trên lửa đỏ,
Sao chẳng mau lui quân?
Kìa kìa ngọn lửa sát thân,
Thịt da đọ với lửa hồng được sao?
Được rồi, ta muốn hỏi:
Thi Sách... Hàng hay không?
(Tướng Hán, vừa nói, vừa túm lấy áo Thi Sách)
Thi Sách (hiên ngang, không chút sợ hãi):
- Hừ! Cẩu tặc Tô Định
Muốn giết ta? Cứ giết.
Đừng hỏi hàng hay không.
(hô to)
Hỡi Tướng sĩ Nghiã quân, (Nghĩa quân cùng dạ vang)
Xin mọi người hãy bình tâm,
Chí ta sắt đá, lửa hồng sợ chi!
Tấm thân này có nghĩa gì,
Kể như tử biệt, sinh ly lẽ thường.
Trưng Trắc ( nức nở )
- Phu quân...! Phu quân...!
Thi Sách:
- Phu nhân...Phu nhân...!
Ta biết lắm.
Nhưng vì đất nước thảm thương,
Làm người Lạc Việt, hờn căm nhục nhằn...
Giận thay lũ giặc Hán quân,
Mặt người, dạ thú, tham tàn bất lương!
Phu nhân...ôi... !
Hỡi ba quân ...!!!
Đừng vì ta...
Hãy vì dân...
Vì quê hương quá điêu linh,
Vùng lên! Tất cả chuyển mình vùng lên ...!
(tiếng quân Hán la ó, đánh đập ông Thi Sách và kéo ông xuống dưới thành. Trước khi bị kéo xuống, ông hô
to)
Thi Sách:
- Vĩnh biệt ...Phu nhân...!
Vĩnh biệt...Ba quân...!
Hỡi người Lạc Việt...
Hãy đồng tâm diệt thù!
Trưng Trắc (vô cùng đau đớn):
- Phu quân ...Phu quân...!
Trưng Nhị, Lê Chân (và ba quân cùng hô to):
- Vĩnh biệt Thi Tướng quân...
Toàn dân Lạc Việt quyết tâm diệt thù!
(sau cơn xúc động, Bà Trưng Trắc rút gươm ra chỉ về phiá tướng Hán)
Trưng Trắc:
- Hán tặc,
Hừ...! Ngươi đã thấy đó
Chí khí của người Nam.
Không có gì khuất phục,
Xá chi ngọn lửa hồng!
Hỡi Tướng sĩ...Nghĩa quân!
Binh tướng:
- Dạ...
Trưng Trắc:
- Chuẩn bị phá thành Liên Lâu...!
Binh Tướng (đồng thanh hô to):
- Xin tuân lệnh ...phá thành Liên Lâu.
Trưng Nhị (hốt hoảng):
- Thưa chị, nhưng...còn Thi Tướng quân.
Ta ném chut, sợ vỡ đồ quý giá.
Hay...ta điều đình...
Trưng Trắc (vẻ cương quyết):
- Không... Không thể điều đình.
Vì chị biết Thi Tướng quân sắt đá,
Không có gì lay chuyển nổi con tim.
Bây giờ chúng ta sống chết vì dân,
Vì đất nước, vì quê hương yêu dấu...
Lão tướng Đô Dương (chạy ra, quỳ xuống)
- Thưa nhị vị Chủ tướng,
Cũng bởi hạ quan khi chiến đấu...
Không đủ tài bảo vệ Thi Tướng quân.
Hạ quan may trốn thoát,
Nhờ Tướng quân hy sinh!
Nhưng bị chúng theo dõi
Nên không thể tường trình...
Để nông nỗi này...Xin Chủ tướng bao dung,
Cho phép hạ quan đới công chuộc tội.
Trưng Trắc:
- Thôi được...xin Lão tướng hãy đứng lên,
Chúng ta thề một lòng cùng giết giặc.
Vì thù nhà nợ nước, quyết không quên!
Đô Dương, Xuân Nương...
Đô Dương, Xuân Nương:
- Xin đợi lệnh.
Trưng Trắc:
- Trước khi ta hạ lệnh phá thành,
Hãy chuẩn bị trống đồng, bày hương án,
Mang khăn tang, làm lễ tế Thi Tướng quân.
Đô Dương, Xuân Nương (xúc đng):
- Tuân lệnh.
Lê Chân, Trưng Nhị (xúc đng):
- Chị...chị...!
(Bà Trưng Trắc chít khăn tang lên đầu, sau đó khoan thai bước tới hương án làm lễ tế sống chồng trước
khi đánh giặc.)
Trưng Trắc:
- Thi Sách chàng ôi...!
Mong chàng chứng giám.
Này hương, này hoa,
Chén trà thanh đạm.
Bình rượu chàng ưa,
Miếng trầu chàng cảm.
Thiếp đau lòng kính cẩn dâng lên...
(khóc nức nở)
Thi Sách chàng ôi!
Ýchàng đã quyết.
Tiếng Thi Sách vọng từ hậu trường (ngạo nghễ):
- ...Ha ha ha ...
"Vì nước vì dân, ta thà chết không hàng!"
Trưng Trắc:
- Thi Sách chàng ôi!
Tâm nguyện của chàng, tự tại an nhiên,
"Sinh tử, mệnh trời"... thiếp đâu dám cãi.
Tiếng Thi Sách (vọng từ hậu trường):.
"...Ha...Ha...Ha...Ha...
Tráng sĩ mt đi, hề ...thân ngoài quan ải
Da ngựa bọc thây, ...hề danh tại thiên thu!
Trưng Trắc (xúc đng):
- Thi Sách chàng ôi!
Phận thiếp nữ nhi, còn gánh nặng cơ đồ...
Chưa trả thù chồng, chưa đền nợ nước.
Chưa thể theo chàng về nơi Vĩnh Phước,
Chốn nhân gian, nay mình thiếp lẻ loi...
Trưng Nhị (sụt sùi)
- Chị Trưng Trắc,
Ôi! Thương ôi!
Trưng Trắc (nghẹn ngào):
- Thi Sách chàng ôi!
Nhớ đêm nào dưới bóng trăng soi,
Chàng mơ tưởng ngày vui tròn đôi lứa:
"Đất nước thanh bình, thiếp ngồi dệt lụa,"
"Chàng vui câu thơ, xếp bỏ nhung y."
Nào có ai ngờ...tử biệt sinh ly...
Đầu chinh phụ, chít vành tang góa phụ!
Lê Chân (ngậm ngùi):
- Chị Trưng Trắc...ôi còn gì đau khổ,
Hơn nỗi lòng chinh phụ khóc chinh phu!
Mối hận này còn mãi mãi nghìn thu,
Người Lạc Việt thề ghi tâm khắc cốt.
Trưng Trắc:
- Thi Sách chàng ôi!
Thôi đành...vĩnh biệt!!
Ba lạy này cho thiếp lễ...Phu quân...
Hồn thiêng có thấu lòng thành,
Cháy lên ngọn lửa đấu tranh rạng ngời.
Tất cả tướng sĩ cùng nức nở:
- Thi Tướng quân...! Thi Tướng quân...!
Trưng Trắc (lạy trước hương án, nghẹn ngào):
- Một lạy này, tạ người tri kỷ,
Thiếp với chàng tâm ý sắt son...
(sau một lạy, Bà Trưng Trắc đứng thẳng lên, rút gươm ra)
Tuốt gươm thề với giang sơn,
Đuổi tên Tô Định, dẹp tan Lâu thành...
Nghiã quân (cùng phẫn uất hô theo):
- Đuổi tên Tô Định, dẹp tan Lâu Thành...
Trưng Trắc (quỳ lạy lần thứ hai, giọng buồn):
- Lạy thứ hai, tạ tình chồng vợ
Chuyện trăm năm, dang dở từ đây...
Nửa đường, đứt gánh thương thay,
Chàng đi...để thiếp ngày ngày nhớ nhung.
Xuân Nương, Thiều Hoa (mủi lòng khóc, đồng qùy xuống):
- Thi phu nhân...
Trưng Trắc (sau khi chống kiếm, lặng người nức nở, bỗng đứng thẳng lên, vẻ cương quyết quỳ lạy thứ ba):
- Lạy thứ ba, tạ ơn Chủ tướng,
Bao đêm ngày dưới trướng lo toan...
Từ nay... mình thiếp chu toàn
Ngọn cờ nương tử, trống đồng Mê Linh...
Ba quân (cùng hô to )
- Chủ tướng Phu nhân...Chủ tướng Phu nhân...!
Trưng Trắc (vung gươm, hô to).
- Hỡi tướng sĩ, nghĩa quân!
(tất cả cùng dạ vang trời)
- Dạ.
Trưng Trắc (dõng dạc):
- Hãy chuẩn bị trận đồ phá địch
Lệnh đánh thành, đã quyết không nương.
Đánh cho giặc phải qui hàng,
Đánh cho một trận tan tành Hán quân...
Tiến...!
(Tất cả binh tướng cùng hò reo xung phong đánh thành trong khi Hai Bà Trưng vung cao ngọn kiếm chỉ
huy...Cùng lúc ngọn lửa trong thành Liên Lâu cháy lên đỏ rực, khói tỏa mịt mù... Lão tướng Đô Dương
đánh trống thúc quân.
Trong tiếng reo hò phá thành, tiếng ngựa hí quân reo, tiếng binh khí đánh nhau với quân Hán, phá thành
Liên Lâu....
Màn Hạ