





| ©2003 Hùng Sử Việt |
| Lương Tri (Thân kính gởi anh Vương Sinh và những người làm công cho chính mình trên hành trình văn học) người làm văn học đi xuyên đêm bất chấp thời gian là mùa nào bất chấp không gian đang là đâu họ âm thầm đi xuôi ngược quá khứ - hiện tại - tương lai hành trang chỉ là chữ nghĩa đôi lúc nhẹ hều, đôi khi nặng trĩu cứ phóng đi, hướng tới theo cách nhìn, cách nghĩ khách quan về chất bi, chất tráng về cả những hành xử thô bạo của những kẻ nhân danh đồng chủng nhân danh đất và nước để hoàn thành mưu đồ thụ hưởng để vênh váo cái ta trong vũ trụ người... người làm văn học cần lọc bỏ hết những vẫn đục phù danh những cạnh tranh phù phiếm những đàng điếm ngôn từ để lấy ra chất tinh túy của tâm văn và chính sử! người làm văn học kẻ làm công cho chính mình để trả ơn nơi sinh thành chữ nghĩa để cung cấp thức ăn tri thức cho người cung cấp nước uống cho những con tim khao khát tự do, bác ái và nhân quyền họ đi nương tựa vào cây bút dấn thân và hào khí làm áo khoác cho một niệm thân khổ hạnh vì tình, vì đời, vì những yêu thương cần sự tồn tại của đạo lý và tính nhân bản cuộc đời! người làm văn học không cần những phù điêu của dị ngôn họ chỉ cần tự do tìm sự thật từ hai mặt của những con chữ sau lớp hóa trang phù phiếm bụi trần sau những hào quang của những vinh danh tự tạo trong ba chiều không gian ngụy trá và thời gian mê hoặc giáo điều! dẫu nặng nhọc, dẫu khó khăn người làm văn học vẫn vững bước trên hành trình nhân ái được rọi sáng bởi đức tin chân lý và sự hổ trợ đắc lực của hơi thở nồng nhiệt của chính mình cho đến khi ngã xuống dưới chân thánh giá được làm bằng chất liệu cây bút lương tri mà họ đã nương cậy suốt đời để thực hiện những trang sử thi! Cao Nguyên |