Câu Lạc Bộ
The Vietnamese Historical and Cultural Performing Arts Foundation
PO Box 1571 - Westminster, CA 92684-1517 - (949) 786-6840
Please click here if you cannot
read the Vietnamese characters
on this website - Xin nhan day
neu Qui Vi khong doc duoc chu
Viet tren trang nay
©2003 Hùng Sử Việt
VIETCH-PAF

                                                   ĐÓN XUÂN

LTS: Chúng tôi trân trọng giới thiệu nhà biên khảo Việt Nhân tên thật là Nguyễn Cảnh Hậu,
tác giả 3 tập sách Triết Lý Văn Hóa Đông Nam (Văn Hóa Thái Hòa Việt Tộc I, II, & III. Bộ
sách  dày trên 1500 trang khổ lớn– Tham khảo tài liệu triết lý của Triết Gia Kim Định).

Như thường lệ, những ý kiến của tác gỉả không hẳn là ý kiến và chủ trương của
Ban Biên Tập Trang Website Hùng Sử Việt.

“ Năm  nay đào lại nở
Không thấy Ông Đồ xưa
Những người muôn năm cũ
Hồn  ( 1 ) ở đâu bây giờ?
Vũ Đình Liên (
Một đoạn thơ tiền chiến )

( 1 )  
Hồn đây là Hồn Nước, tức là Hồn thiêng Sông ( Trí ) Núi ( Nhân ). Sống hoà hợp
theo Nhân Trí thì đạt Đức Dũng.


I
.-  Con Người trong vũ trụ

Năm mới Tân Mão lại sắp tới, không riêng gì con người, mà cả vũ trụ cũng rộn rã bừng lên
chào đón Xuân.  Cứ theo tứ thời: Xuân, Hạ Thu, Đông thì Xuân lại cứ đến:
Xuân đến Xuân đi Xuân bất tận, Xuân qua Xuân lại mãi còn Xuân!

Số là theo chu trình Sinh, Thành, Suy, Hủy của một năm thì mùa Xuân là mùa sức sống của
vạn vật bừng lên, tiếp đó mùa Hạ là mùa tăng trưởng, đến mùa Thu thì suy yếu dần và mùa
Đông thì tiều tụy. May thay, Tiều tuỵ không phải để huỷ diệt, mà để chuẩn bị cho sức sống
mới bừng dậy mạnh liệt hơn trong muà Xuân tới. Cứ hàng năm vạn vật lại biến hóa không
ngừng theo Tiết nhịp vũ trụ.

Vạn  vật trong Trời Đất đều đóng vai trò quan trọng trong sự vận hành của Vũ trụ.
Khi sinh ra vạn vật, Thượng Đế còn tạo ra những môi trường như Không Khí, Nước, Đất,
Tinh thần,Tâm linh để dùng chung, nhờ “ đồng nhất thể “  vạn vật trao đổi mọi thứ với nhau
mà sống,  nhờ vào các phản ứng của nguyên tử phân tử.   Cũng nhờ thế mà con người và
các sinh vật đời này qua đời khác tồn tại và phát triển theo tiết nhịp, nếu trái với luật Thiên
nhiên thì gây ra sự rối loạn chung.


Khi nhân loại còn ít, mỗi nhóm sống chiếm cứ một vị trí tại một địa phương, rồi thành lập nên
các quốc gia, ở đâu xài đấy. Nay nhân loại đã tràn đầy, các nhu cầu địa phương không đủ
sức cung ứng, nên toàn cầu hóa là một nhu cầu cần thiết.
Trong muôn loài thì con Người là trung tâm điểm của vũ trụ, vì “ Nhân linh ư vạn vật: Con
người thì linh hơn vạn vật “. Nhân dịp năm mới chúng ta thử nhìn lại xem con Người chúng ta
đã sống và hành xử như thế nào với nhau trong vũ trụ.

II.-  Con người với Không gian và Thời gian

Muốn biết thêm về con Người, cần phải biết bản chất, cơ cấu con Người trong Trời Đất,
trong Vũ Trụ, hay theo tiếng mới là trong Không gian và Thời gian. Vạn vật phải định cư
trong không gian và sống biến đổi theo Thời gian. Không gian và Thời gian luôn xuất hiện
trên cửa miệng chúng ta, nhưng là hai danh từ rất trừu tượng và đầy bí hiểm.

Chúng ta không thể nhận ra “ Không gian “ của cái phòng, khi không có các đồ vật hiện
hình, một cái phòng trống không thì ta chẳng thấy gì trong đó, ngay chính khoảng không,
nhưng khi được trang trí bằng đồ đạc thì ta thấy được cái phòng hiện lên rõ ràng trong 4
bức vách bao quanh, vì cái phòng thì “ trống không, vô  hình“, mà các đồ đạc thì “ hữu hình “
, nên cái “ Có”  giúp làm hiển lộ cái “ Không’ cũng như màu trắng làm rõ nét màu đen hơn.  
Cũng vậy, nếu không có muôn vàn tinh tú lơ lửng trên không trung thì ta chẳng hình dung  
được cái vô cùng thăm thẳm ( infinity ) của Không gian, Không gian giúp định vị các vật
trong đó, nên có tính chất hữu hạn.

Không âm thanh nào có thể hiện hữu nếu không có sự im lặng, không “ cái gì: something ”  
có thể hiện hữu nếu không có “ cái không”  ( no – thing ). Mỗi vật hay cơ thể nào cũng hiện
rõ ra từ cái không, được bao phủ bởi cái không, và rồi sẽ trở về với cái không.

Khi một âm thanh phát ra từ im lặng rồi biến mất trong thinh lặng vô cùng, âm thanh từ đâu
tới kéo dài bao lâu rồi biến mất về đâu?   Nếu ta để ý tới im lặng hơn là âm thanh, thì. sự im
lặng bên ngoài tạo ra sự bất động bên trong. mỗi tiếng động sinh ra từ im lặng và sau khi
đã im lặng, quảng đời hiên hữu ( life span  ) của nó  đều được bao phủ bằng im lặng. Sự im
lặng giúp cho âm thanh hiện hữu.  Sự xuất hiện, tồn tại và biến mất cho ta ý niệm về  tốc độ,
chuyển động, và biến chuyển.  

                              III.- Bản chất  của Không và thời gian
Nếu không có gì, mà chỉ có im lặng thì im lặng chẳng hiện hữu, chúng ta chẳng biết im lặng
là gì. Chỉ khi nào âm thanh được phát ra thì im lặng mới hiện hữu. Cũng tương tự, nếu chí có
không gian mà không có đồ vật trong không gian, thì không gian chẳng hiện hữu. Nếu
không có một điểm nổi trôi trong không gian bao la - không  tinh tú, không thiên hà -, thì
không gian hết bao la và không còn tồn tại nữa.  Nếu không có 2 điểm trong không gian để
quy chiếu thì chẳng có chuyển động từ đó tới đây và chẳng có tốc độ, như thế là không có
biến dịch. Đây là ý niệm về Thời  gian. Ta chỉ nhận ra thời gian qua Tứ Thời Bát Tiết, và đã
diễn tả là “ Bóng câu qua cửa số”

Theo Einstein thì không gian và Thời gian không thể tách rời, không gian có 3 chiều, còn
Thời gian là thông số thứ tư gọi là Thời – Không – Liên ( Time – Space – con tinuum ), mà
cốt tuỷ Không Thời gian là Bao la  ( infinity ) và vô biên ( eternity  , được xem là Bản thể (  
essential attributes ) của Thượng Đế.

“ Thông số thứ tư “ Thời gian “ thật bí hiểm, nhưng  nó rất thân cận với con người, đúng
hơn nó là yếu tố cấu tạo nên con người và con người chỉ tiến hoá khi biết nương cánh theo
thời gian.   Thế không may con người lại quên Chữ Thời, nên lâm cảnh trầm luân lúng túng
của những nàng Tiên xuống chơi hồng trần rồi bị dấu mất đôi cánh hạc, không còn thể trở
lại chốn Thiên thai được nữa.

Từ đấy con Người chỉ biết có
Ở Đây mà quên mất Bây Giờ.
Vậy mà “ Ở Đây “ là một mảnh Không gian bé nhỏ hơn nên gây ra riêng rẽ, hạn hẹp, ưa
thích bám sát cá thể của cái tôi, với các ý nghĩ nhỏ nhen của nó.

Ngược lại cái
Bây Giờ mới co dãn có thể bao la, lan ra khắp Vũ trụ, vì trong Lúc này tôi có
thể suy nghĩ tới cả Hoàn Vũ với cả bầu trời bao la, với cả Vũ trụ.
Vì tuy không ở đây nhưng tất cả muôn triệu tính tú, triệu ức tinh hà đang hiện có thực
Bây
Giờ
.  Vì thế mà Bây giờ rộng hơn Ở Đây vô kể.    Nói khác : Thời gian có khả năng co dãn
hơn không gian vô ngần, có sức giúp con Người tiến hóa, vì chính Thời gian là Biến hóa,
Biến Dịch.  Quên chữ Thời là quên Biến Dịch, Biến Hóa. Nên quên chữ Thời là tự giam mình
trong những giới mốc hoàn toàn không gian ở Đây bé nhỏ co quắp.
Khởi công học chữ Thời là muốn chắp lại đôi cánh tiên nương hầu bay lượn trong
bao la man mác vậy
.”    (Chữ Thời: Tựa. Kim Định)

Einstein đã chứng minh Thời gian và Không gian là hai mô căn bản đan kết với nhau mà tạo
ra vạn vật ( xem www. SPACE.com. Warping Time and Space ). Đây là điều khó hiểu với
chúng ta.

Ngoài Lạc Thư diễn tả về sự đan kết giữa  các số Chẵn Lẻ, cá biệt hoá mà sinh vạn vật (
Xem Lạc Thư minh triết Kim Định ), Tổ tiên Việt còn gắn năm tuổi mỗi người vào Không và
Thời gian: Không gian là Thập nhị Điạ chi và Thời gian là Thập thiên can. Ví dụ một người
sinh vào năm Tý, Giáp Tý chẳng hạn, thì Giáp thuộc Thiên  ( Trời ) can và Tý thuộc Địa  
(Đất ) chi, vì vậy mà nói con người là tinh hoa của Trời Đất, Trời là yếu tố Vô biên, còn Đất là
yếu tố Hữu hạn, do đó mà trong cuộc sống nếu con Người không đáp ứng thỏa đáng được
hai nhu cầu trái ngược đó thì sinh ta đau khổ, bởi vì cuộc sống con người được vận hành
trên hai bánh xe ngược chiều Không và Thời gian.

Yếu tố Không gian giúp con Người bám trụ vào đó mà duy trì sự sống, còn Thời gian
giúp con người tiến hoá và chắp cánh bay cao
.

IV.- Vạn vật với tiết nhịp Vũ trụ

Vạn vật đồng nhất thể : mọi vật đều được cấu tạo bởi vật chất và năng lượng, hay rõ
hơn là được cấu tạo bởi nguyên tử, phân tử, nhờ vậy mà các sinh vật cùng nhau trao đổi các
nhu cầu của cuộc sống trong các môi trường như Không khí, Nước, Đất, Tinh  thần, Tâm
linh.   Đây là môi trường chung cho vạn vật nhất là loài người, sinh vật này dùng Vào thứ này
thì thải Ra thứ khác, thứ này cần cho mình, thứ khác lại cần cho sinh vật khác, sự trao đổi
thường xuyên liên tục một cách nhịp nhàng, đó là tiết nhịp của Vũ trụ. Các nguyên tử biến
chuyển không ngừng, các phân tử các mô tế bào, các cơ quan trong mỗi sinh vật đều được
vận hành theo chu trình  “ Sinh, Thành, Suy, Hủy, đây là chu trình đổi mới xen kẻ nối tiếp
nhau để sinh vật tồn tại và phát triển.

Tiềm năng của sự biến đổi nằm trong vật chất và năng lượng: vật chất có thề đổi ra năng
lượng và ngược lại.   Theo Einstein thì phương trình biến đổi là : E = mc2: E: là năng lượng,
m: là trọng khối vật chất, c2 : là bình phương tốc độ ánh sáng.  Năng lượng giúp cho sự
biến đổi tuân theo Định luật thiên nhiên.

Mọi sự biến đổi đều theo hai chu Trình: Chu trình Tiểu diễn và Đại diễn; Tiểu diễn là Sinh,
Thành, Suy, Hủy và Đại diễn là : Nguyên, Hanh, Lợi, Trinh. Đại diễn là chu trình quá rộng
lớn, khó mà thấu hiểu rõ được.

Vì “ Vạn vật tương liên”, nên một khâu nào làm ngưng trệ sự trao đổi chung là làm sái tiết
nhịp của vũ trụ. Một cái dơ tay, mọi tư tưởng đều được phát ra những tần số, những tần số
truyền lan khắp cùng vũ trụ, những loại giống nhau thì gặp nhau theo luật “
đồng thanh
tương ứng, đồng khí tương cầu
”.  Mọi  sinh hoạt nào của các sinh vật cũng như vật vô
sinh đều phát ra tần số cao thấp khác nhau, khi gặp nhau các tần số đều gây ảnh hưỏng
chung, hoặc thuận theo hoặc ngược lại, nếu cùng tần số thuận theo thì cọng hưởng, ngược
lại thì  sai nhịp làm rối loạn trật tự chung.

                                     V.- Con Người trong Trời Đất
Con người là gì giữa vạn vật trong vũ trụ bao la này? Không định được vị trí của mình thì
ngồi đứng sao yên trong cái vũ trụ luôn biến chuyển này, chưa nói đến sự sống và phát
triển. Sống giữa Trời Đất, con Người phải định vị để biết mình sống theo hướng nào, nếu
nghiêng về Thiên thì Duy Tâm,con người trở nên bé nhỏ, hèn mọn, luôn sợ Trời đánh
Thánh vật, nên luôn nài nỉ cầu xin. Nếu ngả về Địa thì “ coi Của trọng hơn Người “, con
người bị vật hóa, sẽ dùng bạo lực và mưu mánh để cướp dật tàn sát nhau.  Nếu không kể
Thiên Địa là gì thì Duy Nhân, con Người thấy  mình quá to lớn, trở nên “ Dọc ngang nào biết
trên đầu có ai “.    Đây là những con người ta gọi là Hữu thần và Vô thần.
Còn con Người  của Nho ( Việt Nho, không là Hán Nho ) là con người được gọi là: “
Thiện
Địa chi đức, Âm Dương chi giao, Quỷ Thần chi hội
“: Con Người là cái đức, là tinh hoa
của Trời Đất, là nơi giao hòa của Âm Dương, và cũng là nơi gặp gỡ của Qủy Thần.

 Là tinh hoa của Trời Đất nên con người linh hơn vạn vật, nhờ yếu tố vô biên Thời gian,
nên có khả năng tiến hóa và trường tồn.

 Là nơi giao hòa của Âm Dương hay Trời Đất là hai đối cực ở trạng thái cân bằng, nên con
Người phải tự Lực và tự Cường để giữ vị thế tự Chủ, gọi là Nhân chủ và nhất là luôn giữ
được vị thế cân bằng, nên biết “
Dĩ hoà vi qúy”.

 Là nơi giao hội của Qủy Thần, nên con người rất dễ bị sa ngã, nên muốn là tinh hoa của
Trời Đất thì phải “ Vi Nhân: Làm Người “, vì con Người “ đang thành “mà thôi, bỏ Vi nhân thì
Lang sói dành mất chỗ danh dự.

     Trước tiên chúng ta phải xác định cho rõ mấu chốt vấn đề của con Người là gì? Ở trong
thế giới hiện tượng, Cái Thường thường và Phi thương đan kết vào nhau không thể tách
rời, con Người lại rất thân cận với những cái Thường thường trong thực tế hàng ngày,
nhưng nếu biết sống theo “ Nghịch số chi lý “ thì sẽ nhận ra trong cái Thường thường bao
hàm cái Phi thường, nhờ vậy mà Trong Đời ( cái Thường thường ) lại có Đạo ( cái Phi
thường ).  Đạo đây là Nhân đạo, là Chân lý dễ hiểu và giản đơn để cho ai cũng hiểu được
và dễ thực hiện. Tổ tiên chúng ta bảo:
Thể Dụng nhất nguyên, Hiển Vi vô gián. Dị tắc dị
tri, giản tắc dị tòng
: Thể là Đạo, Dụng là Đời  có cùng một gốc, cái hiển lộ ( Đời )và cái
tinh vi (Đạo ) không có xa cách. Nhờ quan niệm như vậy mà trong cuộc sống chúng ta đem
được Đạo vào Đời.  Thánh Gandhi và bà Mẹ Têrêsa Calcutta là những tấm gương sáng.
Các Ngài làm những việc bất thường của cái Thường thường mà  toát ra cái Phi thường.
Vì Qủy Thần kề lưng nhau, nên công cuộc Vi Nhân là công việc thường xuyên liên tục suốt
đời, không bao giờ được ngừng nghỉ, phút này là Thần, giây sau không khéo sẽ thành quỷ.
Không quan tâm đến tình trạng con Người Nơi Đây và Bây Giờ mà vi Nhân theo tinh thần “
Hiện tại miên trường “thì con người dễ bị sa ngả.   Phải cố sống vươn lên hàng giây hàng
phút trong Hiện tại mới được.

    Vi Nhân khó là vì phải theo Dịch lý tức là theo “ nghịch số chi lý “ tức là chân lý ngược
chiều: Ra đời thì phải Chấp để thủ đắc nhiều thứ để nâng cao đời sống vật chất và tinh
thần, đây là thế giới Hiện tượng hay thế giới Hữu.

Ngược lại để đi về Nguồn thì phải biết Phá những thứ đã chấp không cần thiết, bỏ đi những
thứ ngăn cản cho đời sống Tâm linh là Nguồn của thế giới Vô.   Đây là hành trình  Nhân
linh, tức là hành trình của khách bộ hành không mang hành lý để qua Cửa Hẹp.   Chấp Phá,
Phá Chấp là một cuộc sống ba động giữa hai đối cực làm sao cho giao thoa được là một
nghệ thuật thượng thặng mới đạt được. Vi Nhân theo chân lý ngược chiều là công việc lên
Trời, nên vô cùng khó khăn, chứ cứ sống bừa thì cuộc sống trở thành vô nghĩa.

   Vi Nhân theo tiêu chuẩn “ Chấp kỳ lưỡng đoan “ : luôn giữ lấy hai đầu mối để giữ lấy tình
trạng  Hòa, nếu “ Chấp kỳ nhất đoan”  hay là lối sống một chiều, không “ Phải Người phải
Ta “ thì sinh ra rối loạn. Mục tiêu tối thượng của cuộc sống của mỗi người không những là
Hòa với nhau và còn Hòa với tiết nhịp Vũ trụ nữa, tức là môi trường sống chung của nhân
loại nữa. Con người không những có trách nhiệm sống Hòa với nhau mà còn Hòa với cả vũ
trụ nữa.

Như vậy vấn đề “ Nhân linh ư vạn vật”  hay là việc làm con Trời con Chúa không phải là dễ:
“ Vi Nhân nan hĩ “, nên chúng ta đừng có xem thường xem khinh!

                          
VI.- Nan đề muôn thuở của Con Người và Xã hội
Xã hội Âu Tây sống theo lối cá nhân chủ nghĩa là lối sống một chiều: Me first, nhưng nhờ có
tôn giáo và nhất là khoa học phát triển cao độ, nên  đã nâng cao được Dân sinh và Dân trí,
họ đã chú ý tới đời sống liên đới và công bằng xã hội, nên đã tiến bộ về vật chất tột bực.
Nhưng Âu Tây lại chưa đặt nặng đủ về đời sống “ ngược chiều Tâm linh “, - cái Gốc:  nguồn
Bác ái và công bằng -, nên khó mà thoát khỏi khủng hoảng nội tại.

Còn Á Đông tuy có Nho giáo của Tổ tiên xưa với nền tảng Dịch lý tức là lối sống biết đặt nền
tảng trên con người, và xã hội được xây trên công thể “ gia đình “, sống theo “ Tình Lý
tương tham”  tức là lối sống “ Phải Người phải Ta” , nhưng vì bị nô lệ và bị áp bức, đời sống
vật chất thấp kém quá, cái khó đánh mất cái khôn, bỏ mất cái tinh túy của Tổ tiên xưa, nên
lại rời vào tình trạng sống một chiều tệ hại hơn hết. Trăm sự hư đều do con người bất Nhân
vì sống một chiều “ có Ta mà không có Người” , vì bất Nhân, nên gây ra gia đình bất ổn và
xã hội bất Công. Hậu quả là con Người đánh mất mối liên hệ với nhau, vì không kính trọng
yêu thương và sống công bằng với những người khác, làm cắt đứt mối liên hệ với nhau,
trăm sự rối loạn gia đình xã hội đều bắt nguồn từ đây.

Vì khinh thường những thực tế gần thiết thân với con Người, mà đi lo những chuyện xa xăm
trên trời mây, không chịu thực hiện lối sống công bằng, để cho con Người hư đi, tất nhiên
mọi sự đều hư theo, cái tệ hại hơn là đi tìm giải pháp dễ dãi bằng cách đi tìm đũa thần ở
người ngoài, ỷ lại vào người ngoài, khiến con người và xã hội lại càng hư thêm. Khi  càng
rong chơi cõi Ngoài để cho cõi Trong càng ruổng đi, thì ruột sẽ rổng tuếch phỏng cái vỏ còn
lại những gì?

Vong thân và vọng ngoại là nguồn gốc của mọi nan đề con Người và xã hội.
Vậy muốn sửa lại những rối loạn xã hội tất phải sửa lại con Người bất Nhân trước, có
con Người có Tư cách và Khả năng thì làm việc gì chả nên. Đi tìm cây đũa thần ngoài
con Người mình và ngoài Dân tộc mình thì không bao giờ giải quyết được các nan đề
nội tại, nói như thế không có nghĩa là không học hỏi những điều hơn lẽ thiệt của
người ngoài. Con Người mình và Dân tộc mình là cái Gốc, phải phục hoạt lại cái hay
của Dân tộc trước, ( Dân tộc mình có dư cái hay đã bị bỏ quên, mà mình chưa biết tới
và sống với ) sửa lại con Người mình trước, đồng thời học thêm cái hay của người
ngoài thích hợp để vun bón cái Gốc giúp cho Ngọn ngành phát triển hơn mà thôi. Bỏ
cái gốc mà đi lo cái Ngọn là xây ảo tưởng. Ngày nay trong việc gieo trồng người ta
đang lạm dụng chất bổ để “ kích trưởng “ rau trái, thì rau trái bị ngộ độc gây nguy
hiểm cho con người, chẳng khác nào lấy cái hay của người ngoài chưa tiêu hóa,
khoác vào lớp áo ngoài của con người mình của dân tộc mình, thì chẳng giúp ích gì
cho Thân Tâm mình! Đây là việc làm thiếu ý thức “ Hợp Nội Ngoại chi đạo “

VII.- Mùa Xuân: mùa của sức sống bừng lên

                  1.- Sao lại có mùa Đông của Dân tộc?
Ngày nay nhiều người quy bao nhiêu tội lỗi về con người xuống cấp và xã hội rối ren cho
CSVN. Xét ra tư tưởng này chưa chính xác.  Nếu “ những người không CS “ có chính nghĩa,
giỏi dang thì tại sao với một số đảng viên CS ít ỏi mà lừa được không những tầng lớp Công
Nông và ngay đa số trí thức và một số vị lãnh đạo tinh thần, không nói từ xưa và mãi tới nay,
nhiều người chống Cộng kịch liệt trước đây còn về nước làm “ hàng thần lơ láo” ! Vậy thì
CSVN gian manh qủy quái Sai mà chúng ta lương thiện có Lầm không? Chúng ta có: “ Hiền
lành như bồ câu ( Tiên: Mẹ Non Nhân ) và Khôn ngoan như Rắn ( Rồng: Nước Trí )  
không.? Chắc là không! Vậy thì toàn dân ta đa số đều sai, đành rằng  CSVN thì sai nhất!
Tai sao toàn dân chúng ta sai? Là vì đã từ ngàn xưa, nhân dân chúng ta đã hơn 1000 năm
bị Giặc Tàu đô hộ, gần 100 năm Giặc Tây áp bức bóc lột, nay lại thêm một nửa thế kỷ bị
CSVN giam hãm trong nhà tù lớn, người dân chỉ biết nháo nhác lên kiếm sống đã đọa lạc
quá đi rồi, thì nói gì đến việc con Người và Xã hội. Cái Thân mình, Gia đình mình chưa lo
xong nữa, nói gì đến việc lớn!  Nay nhiều người đã trở nên hèn nhát và vô trách nhiệm! Một
số người muốn tồn tại, muốn sống khá hơn thì lại bám vào CS!
Tóm lại, lỗi Tại Người mà cũng lỗi tại Ta! Muốn sửa Người mà quên sửa Ta là bất công!

                        2.- Những Ai tiêu diệt Nội lực của Dân ta
Ta nên nhớ các nhà cầm quyền Tàu từ xưa tới nay toàn là những người sống theo Văn hoá
Du mục bạo động, những hoạt động của họ  đều “
Hung tàn và cường bạo “, còn Đế quốc
thực dân Pháp cũng chính là nòi Du mục bạo động của Tây phương, đến CSVN thì được un
đúc bởi nguồn thâm ác của Tàu cộng theo gian manh quỷ kế của Quốc tế CS, nên lại hung
hiểm bội phần. Nay CSVN lại mắc vào tròng Kim Cô của quan thầy CS Tàu, nên một mặt
bóc lột toàn dân, rước Tư bản vào làm đốc công thu lợi lớn, mặt khác bán nước cho Tàu để
giữ Ngôi mà giữ Thân.

Tất cả những nhà cầm quyền trên tuy mức độ có khác nhau, nhưng bản chất  Cường bạo
vẫn là một, và hành động cũng vậy: Chúng tìm cách
hủy diệt 3 Thiên tính nơi con người :

 1.-Bóc lột sức lực và của cải, nói chung là tước quyền Tư hữu, kết quả con người khi
nghèo khổ bần cùng thì sinh ra đạo tặc, quên mất đạo lý làm người, đưa đến tình trạng anh
em đồng bào hãm hại nhau.

 2.-Thứ hai là phá Gia đình
, vì gia đình là nôi un đúc Tình người, khi con người có Tình thì họ cũng sẽ nhận ra cái lý làm
người, khi đã có đầy Tình đủ Lý thì không dễ gì nô lệ hóa được họ.
 3.-
Vấn đề quan trọng thứ ba  là hủy hoại Phẩm giá con Người bằng cách ngăn cản và
tìm cách tiêu diệt đời sống Tôn giáo, đời sống Tâm linh:- nguồn Tình yêu và Lý công chính -
, đồng thời  phổ biến Văn hoá Lừa của Quốc tế CS để làm phương tiện cho cuộc sống sài
lang.

Để mất Quyền Tư hữu, Gia đình bị phá tan và mất cả quyền trau dồi Nhân cách là
đánh mất Nội lực.  Khi Nội lực đã mất thì lần lượt mọi thứ đều đội nón ra đi.

Để bảo vệ độc quyền thì chúng phải độc trị, CSVN để cho đảng viên làm giàu hầu
cùng nhau bảo vệ quyền lợi cho nhau. Nay lại theo Tàu làm Tư bản đỏ bằng cách quy
hoạch đất đai để làm kinh tế cũng như xây dựng các đô thị, tạo ra cơ hội chiếm tai
sản quốc gia làm của riêng, tìm mọi cách làm giàu bất chính. Nay CSVN đã để cho Tàu
chiếm một số Lãnh thổ biên giới miền Bắc, rừng núi Trường Sơn miền Tây, lưỡi bò
Tàu quét biển Đông, kèm theo những sự xâm nhập vào các cơ chế xã hội nhất là lãnh
vực quốc phòng, phỏng nhân dân Việt Nam còn gì  nữa?

                   3.- Sức ép ngàn cân trên vận mạng dân tộc
Bao nhiêu quốc nạn quốc nhục đã được diễn tả trong “ Hịch “ của Đức Trần Hưng
Đạo, trong “ Bình Ngô đại cáo”  của Chí sĩ Nguyễn Trãi  phỏng có thấm gì với những
oan khiên mà toàn dân VN gánh chiụ trong hàng bao thế kỷ. Tất cả những thứ đó tạo
nên mùa Đông khắc nghiệt của Dân tộc mà chưa có Dân tộc nào trên thế giới sánh
được. Chúng ta đang sống trong mùa Đông của Dân tộc đói rét, giá buốt và kiệt quệ,
đưa chúng ta vào mê lộ vong thân, chúng ta đang ngộp thở dưới vũng bùn đen hôi
tanh. Phỏng có cái nhục nhã nào cái khổ đau nào trên thế gian mà Dân tộc chúng ta
không gánh chịu?

                       4.- Nương theo Sức bật của Vũ trụ mà vùng lên
Mùa Đông hàng năm trong vũ trụ là cơ hội để cho vạn vật bồi đắp lại sức sống mà
vùng lên.    Trời lại có con mắt  ( Thiên hữu nhạn ) và công bằng,  nên khi sức “ Tác
động “ ép xuống càng mạnh thì sức ”  phản tác động vùng lên “  lại càng lớn, đây là
luật Trời, không ai cưỡng lại được.  Nhưng có Trời mà cũng có Ta, Trời giúp Ta bằng
luật Trời, thì Ta phải biết cách  hành xử  “ Thuận Thiên ” để tồn tại và phát triển.  
CSVN, Tàu hay bất cứ ai cứ “ Dĩ cường lăng nhược “  là nghịch Thiên thì giả vong .  
Ai “ Tham tàn và Cường bạo “ thì sẽ chết trong vũng bùn “ Tham thì Thâm” đó.
Há dân tộc Việt Nam 5000 năm Văn hiến cam chịu khổ nhục một bề sao?

                          5.- Phương cách tiến hành
Vì lý do tồn tại và phát triển, chúng ta hãy vực lại Đạo lý làm người “ Thuận thiên “ để
có nội lực mới vươn lên được. Công việc xem ra đơn giản nhưng vô cùng khó khăn.
Hàng ngày mỗi người phải trau dồi “ Lòng yêu thương, kính trọng và nhất là ăn ở
tương đối công bằng ”  để làm Hoà với nhau. Khi mọi người Hòa với nhau được thì mới
có thể đoàn kết, và mới cùng nhau chung Lòng chung Sức xây dựng con Người chính
mình, giúp nhau xây dựng Gia đình và Xã hội, được thế thì việc gì mà không làm nổi.  

Đạo lý chung Dân tộc chỉ tóm tắt trong vài chữ: “ Nhân Nghĩa” , hay “ Bác ái , công
bằng”  hay “ Bi, Trí “ . Những chữ này nghe đã nhàm tai, chẳng ai thèm để ý nhiều, và
thực hiện cho đến nơi đến chốn, miệng cứ nói tràng giang đại hải mà tay chẳng có
làm, nên kho tàng quý giá ngàn đời này vẫn còn nằm bất động trong kho.
Nói theo kiểu bình dân, nếu ai ai cũng biết kính trọng yêu thương và ăn ở “ Phải
Người phải Ta “ thì làm sao mất lòng nhau mà chẳng Hòa. Khi đã Hòa  thì mới cùng
nhau chung Lòng chung Trí  mà vươn lên, cứ ngồi mà la khó và mơ hảo thì tình trạng
càng xấu thêm! Có ai không hiểu những điều đơn giản này không? Nhưng những ai
đã làm  trọn được việc đơn giản đó không? Có Trời biết Đất biết!

Cái SẢY nảy cái UNG từ đây!
Nên nhớ rằng đây tuy là công việc của từng người, nhưng con người lại liên đới với
nhau trong các hiện tượng vũ trụ, nên thuộc phạm vi xã hội.  Một cá nhân, một tổ
chức, một đảng phái, một tôn giáo làm riêng không đủ, mà phải có cuộc vận động
chung của toàn dân, để phát động nên một phong trào giúp nhau canh tân đời sống
và cùng nhau xây dựng mọi thứ.  Vì vậy mà phải đi tới “ Tôn giáo đại kết “,  tìm cho ra
“ Vạn giáo nhất lý “ là nhu cầu cấp thiết để xoá đi những chia cách nhỏ nhen trong
mê lộ. Không có như thế thì lại gây chia rẽ phân hoá. Trong dân tộc thì những Ai là
đầu tàu,  phải chăng là các vị lãnh đạo tinh thần, các vị trí thức, các vị làm chính trị,.
. . còn dân chúng thì ví như làn cỏ, chỉ một ngọn gió lành mạnh dấy lên ( phong trào )
thì mọi làn cỏ đều uốn rạp theo.    Nếu không có phong trào rộng rãi như thế  thì
không bao giờ lay chuyển nổi.  Chỉ nói đến hai người, khi người này muốn sống theo
đạo lý để làm hoà với người kia, để cùng nhau làm việc chung, nhưng người kia
không muốn, thì người này làm sao, thuyết phục không nổi thì chì còn một phương
cách là Lừa đảo hay Bạo động như CS thường làm.

Chúng Ta đang luẩn quẩn tại chính nơi đây!
Đa số quần chúng và ngay cả trí thức cũng như các vị lãnh đạo tinh thần đang ngủ
mê, ngủ say! Chúng ta có thể bắc loa khắp đầu đường xó chợ như CS để lay tỉnh
không đồng bào không? Thưa: không!

Nhưng ngày nay chúng ta có vô số phương tiện truyền thông, nếu thống nhất nhất
được Lòng, được Trí của nhau thì công việc cũng không phải khó, khó chăng là
thuyết phục nhau đồng quy về Đạo lý chung của Dân tộc, rồi tìm cách thực hiện theo
sáng kiến riêng của từng thành phần, thì may ra có thể lay chuyển tâm trạng ù lì kinh
niên băng giá. Dân tộc ta là một dân tộc khá thông minh, khi đã động Lòng động Trí để
tỉnh thức thì  sẽ có phương cách. Nhưng thức tỉnh ai và về cái gì ? Thưa: Tỉnh thức
về nạn vong Thân, vong Gia, vong Quốc đến vong Nô nơi mọi con dân Việt!

Nay mùa Đông Dân tộc điêu linh và mùa Đông thiên nhiên giá buốt sắp tương giao,
chúng ta hãy nốc cho cạn chén đắng quốc nhục, quốc nạn, chuẩn bị năng lực để từ
bùn sâu nhú lên những đóa Sen hương sắc, với sức sống mới, với hứng khởi mới để
quyết tân canh tân đời sống, chung sức xây dựng lại con Người, Gia đình và Xã hội để
sống cho ra cái kiếp Người.  

Vạn vật trong vũ trụ đang chuẩn bị tưng bừng đón mùa Xuân Tân Mão sáng tươi, còn
con dân Việt Nam ưu việt chúng ta thì toan tính làm những gì đây?

Đừng có ngây thơ hô hào bỏ Tết, vì các Lễ Tiết là truyền thống dân tộc bắt nguồn từ
Dịch lý – Thiên lý - , mà “ Thuận Thiên giả tồn, nghịch Thiên giả vong “.

Chúng ta cũng đừng chống Tết Tàu, vi đa số người Tàu cũng thuộc đại chủng Việt,
họ cũng ăn Tết nguyên đán như chúng ta . Đây là Tàu nông nghiệp.

Chúng ta cực lực chống nhà cầm quyền Tàu “ Tham tàn và cường bạo “ suốt dòng
lịch sử cứ liên tục bành trướng để đồng hoá chúng ta, chứ không chống nhân dân
Tàu.
Chúng ta hãy chuẩn bị tâm hồn và vật chất ăn Tết để tưng bừng đón Xuân tức là đón
sức sống mới đễ cùng vạn vạt muôn loài bừng lên sức sống mới mà làm mới lại con
người, con người Nhân chủ - con cháu của bàn Cổ,  của Âu Cơ của Lạc Long của
Hùng Vương, của  Trưng, Triệu, Hưng Đạo, Quang Trung và muôn vàn trai hùng gái
đảm Việt - để thoát cái kiếp tôi đòi nô lệ ngay chính khi nước nhà đã vắng bóng người
cai trị.  Không có con người Nhân chủ, không có chủ đạo để sống HÒA mà cùng nhau
xây dựng chính Mình, Gia đình mình và Đất nước mình thì là vong Thân, vong Gia
vong Quốc nhất là vong Nô.

Cứ mê mãi sống theo Văn hoá giỏ cua ( Cứ nằm trong giỏ với hai càng cấu xe nhau để
tranh hơn thua cho đến chết, mà không màng cùng nhau tìm cách thoát ra ngoài giỏ  
) thì bao giờ thoát cảnh trầm luân?

Cầu xin Ơn trên, Hồn Thiêng Sông Núi soi sáng và độ trì cho mọi người dân Việt Nam
biết bừng tỉnh Giấc Mê Say!

Việt Nhân