Câu Lạc Bộ
The Vietnamese Historical and Cultural Performing Arts Foundation
PO Box 1571 - Westminster, CA 92684-1517 - (949) 786-6840
©2003 Hùng Sử Việt

ĐỔ VỠ

Mùa đông Cali năm nay bỗng giá lạnh khác thường. Những vùng đồi núi cao, tuyết phủ trắng xóa. Nhiều
nơi hơi sương lạnh đóng thành băng, khiến hoa màu, nhất là giống cây ăn trái vùng nhiệt đới bị hư hại
nặng nề.
Trong khu vườn nhỏ sau nhà, Lan đứng tần ngần nhìn cây ổi xá lị, lá úa vàng rơi rụng gần hết. Mấy trái ổi
xinh xinh bị thui chột thảm thương. Cây mãng cầu xiêm và cây xoài tượng cũng không thoát khỏi tai ương,
vài đọt non co quắp chết khô. Chỉ còn lại cây mận, cây đào, nụ hoa hơ hớ chờ nắng lên là nở rộ. Vừa tiếc
công chăm bón trồng tỉa, vừa buồn bực chuyện nhà, Lan bỗng cằn nhằn thành tiếng.
- Thật bực mình! Lạnh chi lạnh dữ! Mấy cây giống hiền lành khó trồng, hoa trái đều bị hư hại hết. Chỉ còn lại
mận với đào. Nhưng hay hớm gì sớm mận tối đào!
Tâm đang mải mê trồng những cụm hồng để chờ mùa xuân hoa nở. Bỗng chàng nghe Lan nói gì tựa như
đào xới, bèn lên tiếng:
- Em nói đào xới cái gì anh không hiểu. Hồi nãy Em thích trồng khóm hoa hồng ở đây mà.
Lan phì cười:
- Ai bảo Anh đào xới. Em muốn nói mấy người đàn ông bay bướm, sớm mận tối đào chẳng hay ho gì đâu!
- À ra thế. Mà Em có ám chỉ Anh không đó?
- Ai biết đâu đấy nhỉ! Nhưng Anh nghe chuyện thằng Thành rồi chớ. Nó cưới con Xuân mới một năm, đã dở
chứng bồ bịch. Bây giờ vợ chồng nó cãi lộn, muốn lôi nhau ra tòa xin ly dị, gia đình sắp bị đổ vỡ, tan nát kia
kìa!
Xuân là cháu của Tâm, mới làm đám cưới với Thành hơn một năm và có một đứa con. Thành là một thanh
niên hiền lành dễ thương, tuy ít nói nhưng lại hơi cục. Các cụ thường nói "hiền hay cục", cũng đúng thôi.
Tâm nghĩ mình cũng "hiền" và đôi lúc cũng "cục" vậy, nhưng tương đối biết tự chế, nên cũng đỡ. Tâm lựa
lời bào chữa cho
Thành
- Em mới chỉ nghe con Xuân nói chồng nó bồ bịch, bỏ bê vợ con. Nhưng mình cần phải điều tra đã chứ,
chưa chi đã kết tội người ta!
Lan nghe chồng nói có lý. Nàng phân vân:
-Thì Em mới nghe con Xuân than thở vậy thôi, cũng đủ sững sờ hết muốn làm ăn rồi! Sao tụi trẻ bây giờ
mới lấy nhau đã có thể mau chóng nói ra những điều ghê gớm thế nhỉ? Ly dị, ôi thật khó mà tưởng tượng!
- Anh nghĩ tụi nó chỉ giận hờn, cãi nhau rồi "làm nư", dọa non dọa già vậy thôi. Vợ chồng mới ăn ở với nhau,
đang đầm ấm hạnh phúc như thế, lại mới có con nữa, ai nỡ để cho gia đình tan nát, đứa trẻ lớn lên bơ vơ
hoặc mất cha, hoặc thiếu mẹ!
- Thời buổi bây giờ là thế đó Anh.  Em quen biết khá nhiều cặp vợ chồng cũng ở trong tình cảnh này,
nguyên nhân đổ vỡ... đôi khi rất khó hiểu!
Tâm chép miệng:
- Trên đời này, chuyện gì cũng có thể xẩy ra. Đối với Em tuy khó hiểu, nhưng đối với người trong cuộc
lại dễ hiểu thì sao?
Lan không dám cãi lại chồng, nhưng nàng vẫn muốn giữ nguyên lập luận của mình.
- Em nói "khó hiểu" vì chính người trong cuộc đã từng tâm sự với em như thế. Tỉ dụ chuyện cô Hằng, vợ
chồng mới ly dị năm ngoái, mặc dù đã có hai con với nhau. Hằng kể, hai người lấy nhau vì tình yêu nồng
cháy, dẫu gia đình không chịu, cũng cứ trốn nhà để làm đám cưới với nhau. Nhưng... tháng năm hạnh
phúc qua mau trước đời sống thực tế phũ phàng. Hằng thường bị ông chồng "úm" ở nhà tối ngày. Ngoài
công việc làm "con sen" ra, Hằng giống như cái "máy đẻ", đẻ con rồi tối ngày ở nhà nuôi con, chẳng được
đi đâu, nên cảm thấy tù túng mất tự do. Đến khi nàng có đủ sức để "bung" ra, bèn mải mê lao vào cuộc
sống bên ngoài xã hội đầy quyến rũ, quên cả bổn phận làm vợ, làm mẹ.
Tâm gật gù:
- Điều này cũng đúng, vì khi xa chồng, làm việc một mình ở hãng, sở, người đàn bà được trang điểm nhan
sắc, giống như bông hoa tươi trước bầy ong bướm nhởn nhơ.  Nàng được đàn ông săn sóc chiều chuộng
cũng dễ hiểu thôi, vì đó là phép xã giao lịch sự mà!
Lan tiếp tục
:- Nhưng ông chồng lại không chịu nghĩ thế. Thấy vợ mình được hết người đàn ông này đưa đón, người
đàn ông khác mời mọc, không ghen sao được! Nỗi bất hòa, hục hặc bắt đầu từ đó. Rồi những chuyện cãi
nhau, hờn giận xảy ra vì bất cứ lý do chẳng đáng gì. Ở nhà bực bội vì chồng con, ra ngoài được săn đón
chiều chuộng, người đàn bà sẽ suy nghĩ để lựa chọn cho mình một sự tự do...
Tâm ngắt ngang
- Chọn tự do là nguyên nhân dễ hiểu, sao Em nói là khó hiểu?
Lan kéo cao cổ áo cho đỡ lạnh. Nàng đằng hắng, lấy giọng phân bua:
- Em đã nói hết ý đâu! Người đàn bà chọn tự do là điều dễ hiểu, nhưng chọn...sự ly dị để gia đình tan nát,
con cái bơ vơ lớn lên trong niềm oán hận gia đình,cha mẹ, thù ghét xã hội bất công. Đó mới là nguyên
nhân khó hiểu.
Tâm thở dài:
- Nếu người đàn bà vừa được tự do như đàn ông, lại vừa được gia đình êm ấm, con cái đề huề thì ai mà
chẳng ham. Chắc chắn chuyện ly dị chẳng bao giờ xảy ra!
Nghe chồng nói hớ, Lan liền bắt bẻ:
- Đấy nhé, Anh vừa nói để cho người đàn bà được tự do giống như người đàn ông nhé! Chị em chúng em
xin hoan hô Anh, người đàn ông "rộng lượng". Nhưng Anh nói người thử nghĩ đến ta xem. Anh còn ghen
quá tay! Em mà được tự do như Anh nói thì chắc xã hội này trở lại chế độ mẫu hệ từ khuya rồi!
- Thì tại còn là chế độ phụ hệ nên người đàn ông vẫn phải giữ chủ quyền của mình chứ. Anh gìn giữ Em là
gìn giữ hạnh phúc gia đình chung cho Em và cho các con nữa, đâu phải cho riêng Anh?
Nghe chồng lý luận "khôn" quá, Lan đành nói xuôi:
- Vâng, chế độ phụ hệ còn thì Anh vẫn là chủ gia đình, là cái "cột", cái "nóc" của căn nhà lý tưởng. Còn Em,
chỉ xin làm cái "sàn" nhà mà thôi!
Thấy Lan có vẻ hờn mát, Tâm tìm cách tránh né:
- Thôi, bỏ qua chuyện thiên hạ đi. Anh chỉ muốn tìm hiểu xem vụ con Xuân với thằng Thành ra sao rồi?
- Em hỏi con Xuân, nó nói chồng nó bỏ bê gia đình, đi từ sáng tới tối, có khi một hai giờ đêm mới về. Gần
đây, thằng Thành lại "quit job", đi làm "business" riêng,  khiến con Xuân không còn thấy tiền bạc gì của
chồng nữa. Nó "gồng" mình, vừa đi làm, vừa nuôi con mọn, nên cứ hay cằn nhằn cãi lộn với chồng. Nó
nghi chồng nó có bồ nên mới sinh chứng, sinh tật như vậy.
Tâm có vẻ suy tư.
- Anh không nghĩ thằng Thành có bồ mau đến thế. Con Xuân tính bướng bỉnh, phá phách từ bé, Em cũng
biết đó. Thằng Thành hiền lành, nó chịu đựng con Xuân, bị "hành" lên, "hành" xuống cũng mệt lắm rồi. Lần
này chính nó đòi con Xuân ký giấy ly dị, chắc không phải chuyện nhỏ đâu.
- Em cũng bán tín, bán nghi. Vì ngoài việc đi làm thương mại, giờ giấc bất thường, thằng Thành luôn luôn
có mặt ở nhà mẹ. Anh đã rõ Thành nó rất có hiếu với mẹ và thân thiết với anh chị em trong một đại gia
đình. Tất cả anh em, chị em dù đã trưởng thành hoặc có vợ, có chồng đều thích tụ họp riêng với nhau,
không mấy để ý đến gia đình riêng của mình. Em nghĩ đây cũng là vấn đề hệ trọng, là một trong những
nguyên nhân gây nên sự đổ vỡ của nhiều gia đình!
Tâm thắc mắc:
- Em nói gì lạ vậy!  Anh em, chị em trong một nhà, thương yêu đùm bọc quấn quýt với nhau trong một đại
gia đình là điều quý hóa hiếm có trên đời, sao lại nói là một trong những nguyên nhân làm đổ vỡ hạnh
phúc của tiểu gia đình?
Lan nhắm mắt hồi tưởng lại một thời quá khứ xa xôi. Khi đó, mẹ nàng đã có tuổi và thường hay mang
"bệnh già". Bà cụ tuy rất thương con cái, nhưng mỗi khi có ai "cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt", tìm cách
bế con về nhà, đều bị cụ ngăn cản không cho tá túc. Cụ thường răn dạy: "Các con khôn lớn, trưởng thành
rồi. Khi còn nhỏ, ba mẹ sẵn sàng cưu mang đùm bọc các con giống như gà mái ấp ủ bầy gà con. Nhưng
khi các con đã lớn, đã yên bề gia thất, các con phải trông nom, săn sóc tiểu gia đình của các con,  không
được sao lãng bổn phận làm cha, làm mẹ. Con gái, ngoài việc săn sóc chồng con, phải có bổn phận
thuận thảo với gia đình nhà chồng. Con trai lo săn sóc, thương yêu vợ và dạy dỗ con cái. Các con có thấy
gà mẹ thường mổ và đánh đuổi gà con đã lớn để bảo vệ bầy gà mới nở khác không? Mẹ chỉ muốn hành
động thuận theo lẽ tự nhiên của trời đất, của muôn vật, muôn loài. Các con thăm hỏi cha mẹ, anh em là
điều đáng quý,  nhưng cấm không được về đây vui thú tụ tập mà quên bổn phận làm chồng, làm vợ trong
gia đình riêng của mình.
Bây giờ Lan mới hiểu lời mẹ khuyên là có lý. Lan còn nhớ, có lần mẹ nàng đau nặng nằm bệnh viện, nàng
đến thăm, cảm thấy thương xót vô cùng nên dùng dằng, quyến luyến không muốn dứt bỏ. Mẹ nàng đã đuổi
nàng về một cách cương quyết:  "Con về nhà ngay đi, để lo cho chồng con và gia đình nhà chồng. Ở đây
mẹ đã có y tá trông nom. Con ở đây, mẹ không yên tâm đâu."
Vì mẹ Lan lo bảo vệ hạnh phúc cho gia đình riêng của con cái, nên "đại gia đình" nhà nàng thực tế chỉ còn
là tên gọi. Mỗi người con lớn lập gia đình đều sống riêng rẽ ở một nơi, ít khi tụ họp lại với nhau ngoại trừ
những ngày giỗ, ngày Tết. Cũng bởi thế, sợi giây liên hệ trong "đại gia đình" có vẻ lỏng lẻo, anh chị em
sống xa cách nhau, tuy bề trong vẫn rất thân tình, nhưng bề ngoài lại có vẻ lạnh nhạt. Bù lại, mỗi tiểu gia
đình lại rất đầm ấm, vẹn toàn tràn trề hạnh phúc. So sánh với gia đình người bạn, bà mẹ thường khuyến
khích, đùm bọc con cháu trong một đại gia đình, đến nỗi người con trai quên cả vợ, người con gái chẳng
thiết đến chồng. Anh em, chị em quây quần vui vẻ như hồi còn thơ ấu. Ôi hạnh phúc của "đại gia đình" đã
vô tình đánh đổ hạnh phúc của "tiểu gia đình", gây nên cảnh con cái sau đó hầu như trở thành một đám
"cọc cạch" sống gần gũi nhau, kẻ không vợ, người thiếu chồng!
Thấy Lan im lặng hồi lâu, Tâm dìu vợ ngồi trên ghế xích đu, khe khẽ vỗ về. Lan vẫn còn chưa tỉnh, nàng nói
như trong mơ:
- Em mới khám phá ra nguyên nhân vì sao một "tiểu gia đình" có thể đi đến sự đổ vỡ do sức sống mãnh
liệt của "đại gia đình", trong đó người mẹ đóng vai trò rất quan trọng. Tại vì sao Anh biết không? Bởi vì
người mẹ rất ảnh hưởng đối với con gái. Khi giận chồng, người vợ thường hay bỏ về ở nhà mẹ. Nếu bà mẹ
"về hùa" bênh con gái, người vợ sẽ có cớ ở lì lại trong "đại gia đình", ở nhà mẹ. Chưa kể, mấy chị mấy em
vốn đang cùng chung sống ấm êm trong "đại gia đình", nay thấy em gái, chị gái đi lấy chồng, hạnh phúc
chửa thấy đâu, lại bị "người ta" bắt nạt thì đều tức lắm :"Đã thế, cứ về đây mà ở!  Có mẹ nuôi, lo gì!"Trong
hoàn cảnh này, người vợ dễ bị lung lạc, chán nản, mỗi ngày tiến đến sự đổ vỡ gần hơn.Như Anh biết đó,
đa số các vụ ly dị là do người vợ quyết định.
Lan ngừng lại, nuốt nước miếng:
- Hiểu được điều này, Em càng thương mẹ. Xưa kia, Em oán trách mẹ vì tính khắt khe, đôi khi có vẻ lạnh
nhạt đối với con cái đã lập gia đình. Thực tế, mẹ thương con cái hơn thương chính mình, nên đành hy sinh
hạnh phúc riêng tư để lo cho hạnh phúc gia đình của các con. Thật là tội, càng nghĩ Em càng hối hận đã
không hiểu mẹ.
Nhìn Lan dơm dớm nước mắt, Tâm dỗ dành:
- Em đừng quá thương tâm! Những bà mẹ Việt Nam như mẹ của chúng ta đều thương con như thế cả.
Người mẹ nào cũng mong muốn gia đình của các con được hạnh phúc. Nếu có sự đổ vỡ của tiểu gia
đình,  chẳng qua vì "số trời" đó thôi! Theo Anh, vấn đề đại gia đình ảnh hưởng đến tiểu gia đình chỉ là một
trong nhiều nguyên nhân từ xã hội. Chính lối sống theo chủ nghĩa cá nhân, vị kỷ của cả người đàn ông lẫn
người đàn bà, mới là nguyên nhân quan trọng gây nên sự đổ vỡ gia đình!
- Em đồng ý với Anh về phần này. Ở xã hội Âu Mỹ, khuynh hướng sống theo tự do cá nhân và ích kỷ, chỉ biết
mình, thương mình nhiều hơn là nghĩ đến người khác, nên các vụ ly dị thường chiếm tỷ số cao so với các
nước Á Đông. Ở đây, con cái chịu cảnh "năm cha ba mẹ" là chuyện thường!
Tâm đứng dậy, kiếm cây cuốc rẫy mấy đám cỏ dại đang tìm cách xâm lấn vào khóm hoa hồng. Anh vẫn
thắc mắc về chuyện gia đình đứa cháu gái:
- Như vậy Em nghĩ sẽ giải quyết ra sao về chuyện gia đình con Xuân? Phân tích kỹ, Xuân là đứa con gái
đảm đang, sạch sẽ, ngăn nắp và khôn ngoan, biết lo làm ăn và dành dụm. Nhưng ai có nết tốt cũng có tật
xấu. Nó thường bướng bỉnh và hay bịa đặt câu chuyện, coi như một thú vui riêng, một "hóp-bi" vậy. Xuân kể
chuyện gì cũng thêm mắm thêm muối, vẽ chân vẽ tay, nên câu chuyện rất hấp dẫn, rất có duyên ai nghe
cũng mê, nhưng lại rất xa vời sự thật. Có lẽ vì trí tưởng tượng của con Xuân quá phong phú, nên mới nghĩ
thằng Thành có bồ chứ gì? Trong khi thằng Thành lại hiền lành thực tế, nói một là một, hai là hai, không
thích bày đặt, do đó mới giận con Xuân dữ thế. Nguyên chỉ nội tính tình khác biệt này cũng đủ khiến cho hai
đứa đôi lúc trở nên xung khắc như nước với lửa.
Lan góp thêm ý:
- Hai đứa tuy có xung khắc, nhưng tụi nó rất thương yêu nhau. Có thể chỉ vì tự ái riêng mà tụi nó chưa hiểu
nhau nhiều đó thôi. Nhất là mấy lúc gần đây, thằng Thành bực bội về chuyện gì đó, thường về nhà mẹ. Con
Xuân đã không chịu tìm hiểu, còn gây gổ phá phách gia đình nhà Thành.
À...Anh có nghĩ rằng, con Xuân "ghen" với... anh Hai của thằng Thành không? Vì Em thấy hai anh em nó tối
ngày xoắn xít thủ thỉ với nhau. Thằng Thành có vẻ thích về nhà mẹ một mình, bỏ bê con Xuân để tụ họp
chuyện trò với anh nó.
Nghe Lan nói con Xuân ghen với anh thằng Thành, Tâm bật cười.
- Em nói hay quá nhỉ? Thằng Thành có phải là "gay" đâu mà mê anh nó, để con Xuân ghen!
- Anh không hiểu. Ghen của người đàn bà đôi lúc kỳ lắm. Thí dụ như mẹ chồng "ghen" với nàng dâu chẳng
hạn, cũng chỉ vì bà mẹ quá thương con trai mà ra thôi.
- À...há! Nhưng Thành nó về nhà mẹ cũng là một sở thích riêng tư, làm sao có thể cấm đoán?
- Anh nói đúng. Về phần con Xuân cũng thế. nó có quyền giữ chồng ở nhà chứ?
Tâm thở dài:
- Cũng vì thế mà gia đình thằng Thành mới lục đục tối ngày. Theo Anh nghĩ, Ghen chính là một hành động
vị kỷ, vì quá thương mình nên muốn chiếm đoạt người mình thương làm của riêng tư! Ngoài ra, ghen còn
là một hành vi tự vệ, vừa để bảo vệ hạnh phúc của mình, vừa để chống lại những kẻ "tình nghi" chiếm đoạt
người mình thương. Tuy nhiên, nếu ghen quá sẽ hoá "quẫn", có thể gây hại đến hạnh phúc nhiều hơn là
bảo vệ hạnh phúc. Chỉ nên ghen vừa phải thôi, phải không Em?
Nghe Tâm lý luận về "ghen", Lan bèn nhân cơ hội "thổ lộ" nỗi lòng:
- Đấy nhé, Anh nói ghen quá là không tốt đâu, vậy từ nay Anh đừng ghen bậy bạ với Em nữa nhé. Xem
nào... ! À đừng có ghen với gió, với mây, ghen với hoa với bướm. Đừng có:"Ghét sao cánh bướm đầu thôn
Hoa em cài tóc cứ vờn lượn quanh!"
Nghe Lan nhái thơ mình, Tâm đỏ mặt vứt bỏ cây cuốc trên luống hoa, rượt đuổi theo nàng.
- Ê, Em không được chọc quê Anh nghe! Bộ chỉ có Anh mới biết ghen thôi. Em không biết ghen hay sao?
Lan bỏ chạy quanh bồn hoa, vừa chạy vừa cười khanh khách.
- Em ghen khác, Anh ghen khác, đâu có ai giống ai?
Tâm đã đuổi kịp Lan. Chàng nắm lấy vạt áo khiến Lan mất đà té nằm lên người Tâm dưới sân cỏ.
- Em có mà chạy lên cung trăng! Bây giờ đã chịu thua chưa?
Lan bỗng cảm thấy có một luồng điện chạy khắp người, khiến đôi má nóng ran, tim đập liên hồi như thời
còn con gái. Ngày đó, Tâm mới ăn hỏi Lan. Nàng nhớ mãi, trong một khu rừng cao su ở Thủ Đức, Tâm
cũng đã chạy đuổi và bắt được nàng, khiến sự đụng chạm lần đầu đã trở thành một cảm giác kỳ lạ trong kỷ
niệm khó quên.
- Buông Em ra! Kỳ quá. Các con trông thấy kia kìa.
Tâm buông Lan, phủi áo đứng dậy. Chàng bỗng cảm thấy yêu vợ vô cùng:
- Anh nói ghen là một phản ứng tự vệ. Có yêu mới ghen chứ. Người dưng nước lã chả liên hệ gì, ai mà
thèm ghen!
Lan nguýt yêu chồng.
- Đồng ý ghen là phản ứng tự vệ đi, nhưng con Xuân ghen với thằng Thành chỉ vì chồng nó thân thiết với
anh em và hay về nhà mẹ là chuyện rất vô lý! Trừ trường hợp thằng Thành có bồ, nó ghen còn có lý!
Tâm hòa hoãn:
- Như thế mới có chuyện nói. Anh nghĩ đây chỉ là một sự hiểu lầm to lớn mà thôi. Nếu mỗi đứa chịu khó tìm
hiểu nhau, cùng lấy gia đình làm căn bản, lấy con cái làm mục tiêu, dẹp bỏ tự ái riêng, để cùng lo việc
chung của mái ấm gia đình, tụi nó sẽ thông cảm với nhau hơn, để dần dần tìm lại nguồn yêu thương vốn
đã có sẵn trong tim.
Lan cũng phụ họa thêm:
- Anh nói thật đúng, với điều kiện đừng đứa nào có bồ bịch riêng! Nếu chỉ vì tật xấu của con Xuân, trách
nhiệm thằng Thành là phải "dạy vợ từ thuở bơ vơ mới về"!
Còn như là tính nết ngang trái của thằng Thành, con Xuân phải:"Chồng giận thì vợ làm lành
Miệng cười hớn hở, rằng anh giận gì?"
Tâm cảm thấy đẹp lòng:
- Ai cũng "biết điều" như Em thì có lẽ mấy ông quan tòa xử kiện ly dị đều... thất nghiệp hết!  Nói thực chứ,
nhiều lúc Anh cũng "hầm" cái tính bướng bỉnh của Em lắm đó. Nhưng nghĩ Em chỉ là "đàn bà con gái", tính
còn "trẻ con" nên Anh cũng chẳng chấp làm gì.
Lan cảm thấy phấn khởi, vì được sự tin yêu và đại lượng của chồng. Nàng sốt sắng muốn giúp giải quyết
chuyện gia đình con Xuân.
- Xin cám ơn Anh đã tin yêu Em. Để chiều nay, vợ chồng mình sẽ qua thăm nhà tụi nó, rồi lựa lời khuyên
giải. Việc quan trọng nhất là tìm cách liên lạc giải thích với "đại gia đình' cuả thằng Thành và Má nó, nhờ bà
cụ khuyên con trai trở về "tiểu gia đình" mà săn sóc vợ con. Khi những vấn đề khúc mắc đã được giải quyết
xong, Em hy vọng sự "Đổ Vỡ" sẽ có cơ tránh khỏi.
Tâm và Lan mải mê nói chuyện, mặt trời đã lên tới ngang ngọn cây. Ánh nắng yếu ớt buổi sáng mùa đông,
tuy chưa đủ đánh tan màn sương lạnh lẽo dày đặc, nhưng cũng đủ sưởi ấm vạn vật và sưởi ấm lòng
người...

Song Thuận
(90)