Câu Lạc Bộ
The Vietnamese Historical and Cultural Performing Arts Foundation
PO Box 1571 - Westminster, CA 92684-1517 - (949) 786-6840
Ghen
Ca dao có câu:
"Ớt nào là ớt chẳng cay,
Gái nào là gái chẳng hay ghen chồng.
Vôi nào là vôi chẳng nồng,
Gái nào là gái có chồng chẳng ghen".
Đối với tôi, tôi thấy mấy câu ca dao trên chẳng đúng tí nào! Vì tôi chẳng hề biết ... ghen là gì?
Không biết là tại vì chồng tôi đứng đắn, hết lòng thương vợ thương con, hay tại vì chàng quá
ghen nên đã dành hết tính "nhi nữ thường tình" của tôi chăng?
Tuy nhiên, trong đời tôi cũng đã có một lần tôi
được ... hưởng tâm trạng ghen tương là thế nào.
Số là lấy chồng đã hơn mười năm, lúc nào cũng được ông chồng "nịnh đầm", tán tỉnh: "Em
là nhất, là mối tình đầu. Anh chỉ yêu mình em và một mình em thôi". Tôi nghe cũng mát ruột,
lại thấy chàng hiền lành, không bay bướm lăng nhăng nên cũng yên lòng, không thắc mắc.
Thỉnh thoảng chàng lại "tố" thêm: "Em vừa là mối tình đầu, vừa là mối tình cuối của Anh.
Em là thơ là mộng, là người tri kỷ, tri âm...". Nghe đến đâu ngọt đến đó, nên tôi cứ yên trí lớn
mà thảnh thơi hưởng thụ.
Bỗng biến cố 75 xẩy đến. Chàng ba lô tay nải lên đường đi học tập cải tạo suốt một năm dài
đằng đẵng, bặt vô âm tín. Một mình tôi ở nhà phụng dưỡng mẹ chồng, nuôi dạy 4 đứa con
thơ. Lại còn bị cán bộ Cộng sản hành hạ: Sáng dạy học, chiều họp liên trường, tối họp tổ
liên miên chẳng còn thì giờ ngó ngàng đến bản thân . Tiền bạc thì bi đát vô cùng: Lương lậu
lãnh ra vừa đủ trả tiền cho chị làm công; còn bao nhiêu món chi dùng, ăn uống cứ việc "chà
đồ nhôm" (chôm đồ nhà) đi mà ăn tiêu thôi!
Sau một năm "biệt giam học tập", chồng tôi lâu lâu lại được Đảng "khoan hồng" cho phép vợ
con thăm nuôi tiếp tế lương thực quần áo. Đó chính là mục đích "bẩn thỉu " nhất của chế độ.
Bắt những người dân cùng khổ phải gánh thêm một gánh nặng nuôi người tù thay cho nhà
cầm quyền. Những người vợ tù như chúng tôi mỗi lần có dịp thăm nuôi lại vừa mừng vừa
lo. Mừng vì có dịp gặp nhau sau bao ngày xa cách. Lo vì phải chạy tiền mua đồ ăn, vật dụng
cho chồng giữa lúc "gạo châu củi quế".
Một hôm, từ trong trại cải tạo chàng viết thư về nhờ tôi tìm kiếm một số giấy tờ cũ để nộp cho
trại Tập trung. Ôi! bao nhiêu giấy tờ liên hệ với chế độ cũ, kể cả bằng cấp, chúng tôi đã
hoảng hốt quăng đi khi nghe tin lính CS tràn vào Sài Gòn ngày 30 tháng Tư 75 mất tiêu hết
rồi còn đâu! Chưa kể sau đó nhiều lần, tôi đã phải gạt lệ để đốt đi những sách vở quí giá
trong các đợt kiểm kê văn hoá của Cộng Sản.
Nay chàng cần tôi kiếm dùm những giấy tờ cũ thì khó quá. Phải mất cả ngày lục lọi khắp nơi
may ra mới kiếm được! Tìm kiếm từ sáng đến chiều, moi móc đến ngăn kéo cuối cùng, ở một
nơi kín đáo nhất, tôi bỗng khám phá ra một tập thơ nhỏ chép tay trên những tờ giấy mỏng
mầu xanh da trời, trình bầy khá mỹ thuật tên đề tựa là "Mộng".
Tò mò, tôi mở ra đọc. Tôi có cảm tưởng như đang lạc vào một thế giới mộng mơ của một
chàng thi sĩ đa tình nào đó. Nào là "Hãy khép mi sầu, Anh đón Em...Anh dìu Em trong Mộng
triền miên."... Nào là "Anh chép bài thơ lên má em"...Nào là "Lam kiều rộn lối, Chương đài rộn
thơ"...Nào là "Trăm mầu áo là trăm mầu
kỷ niệm....", ..."Một trăm mối tình đầu, có bao giờ đẹp mãi..."
Tôi say sưa đọc, thưởng thức những áng văn thơ lãng mạn, để cho lòng chùng xuống, thả
hồn phiêu du...Bỗng nhiên, tôi giật mình kinh hãi khi biết rằng đó chính là những áng thơ tình
của chồng tôi đã viết tặng "ai đó" trong thời quá khứ xa xưa. Tôi bỗng bàng hoàng thổn thức,
cảm thấy thương thân tủi phận khôn cùng! Hoá ra những lời chàng nói với tôi từ trước đến
giờ chỉ là gỉả dối? Hoá ra mối tình đầu chàng dành cho tôi chỉ là tình đầu...môi chót lưỡi? Hóa
ra mối tình cuối của chàng đối với tôi là tình cuối...phố, cuối đường?
Càng nghĩ càng cay. Đúng là cay hơn ớt vậy! Nhà thơ Nguyên Sa trong một bài thơ tình,
cũng chỉ dám nhắc đến mấy mầu áo của người yêu:
"Áo nàng vàng, tôi về yêu hoa cúc
Áo nàng xanh, tôi mến lá sân trường..."
Vậy mà chàng...chàng dám mơ ước đến ...cả trăm mầu áo lận!
"Trăm mầu áo là trăm mầu kỷ niệm"
Ôi! Còn mầu áo nào cho người vợ của chàng nữa đây? Chàng đã là "Hoàng tử" của một
"Giai nhân" nào đó từ thuở nào...Giờ đây, chàng chỉ là một người tù cải tạo, để mặc cho tôi
một gánh nặng ngàn cân. Nghĩ lại thật là uổng cho một thời con gái gìn giữ tuyết trinh. Chàng
không biết cảm nhận "trái cấm" quý hoá mà nỡ ...hoài cố nhân!
"Cỏ thơm ngó xuống mấy lần
Hoa trinh ấp ủ, có ngần ấy thôi."
Miên man nghĩ tới, nghĩ lui, càng nghĩ càng tức, nước mắt tôi cứ trào ra tự lúc nào, thấm ướt
cả vào trang giấy. Không có chàng bên cạnh để hỏi tội, tôi đành lặng lẽ ôm "mối tình câm" đi
vào sầu hận.
Tôi bèn làm một bài thơ để chờ dịp gặp chàng sẽ trao tay. Suy nghĩ kỹ, tôi "ghen" với ..."giai
nhân" của chàng kể cũng không phải...vì từ ngày cưới tôi đến giờ, chưa bao giờ chàng lỗi
đạo làm chồng. Lúc nào chàng đối với tôi cũng bằng một mối chân tình. Nhưng sao tôi vẫn
thấy ấm ức trong lòng và cảm thấy ngai ngái thế nào ấy! Đúng là cảm giác "nồng như vôi"
vậy. Cho nên , tựa đề bài thơ của tôi cho chàng chỉ dám viết là "Hờn Trách". Trách một quá
khứ thơ mộng với nhiều người tình đã đi qua đời chàng, và trách cho cuộc đời thực tế đầy
đạm bạc của tôi...
"Tình đầu trao trọn cho ai?
Lam kiều rộn lối, Chương đài rộn thơ.
Tiễn Em có gió bốn mùa,
Đón Em có tiếng sáo đưa tơ tình,
Trăng sao phủ kín hồn trinh,
Nhớ nhung, nhung nhớ tâm tình nàng thơ
Phận đâu duyên đẩy gió đưa,
Giao Loan chắp mối tơ thừa cho ai?
Ý thơ lạc cánh hương sầu,
Hồn thơ ngơ ngẩn tìm mầu áo ai?
Tiếc thay tim đóng duyên cài,
Trong tay trái cấm nỡ hoài cố nhân.
Cỏ thơm ngó xuống mấy lần?
Hoa trinh ấp ủ, có ngần ấy thôi.
Nguồn thơ Anh cạn ý rồi,
Tình đời đạm bạc, thôi thời tặng Em."
(N.L.7/77)
Bài thơ trao đi, đến kỳ thăm nuôi lần sau, chàng len lén dúi cho tôi bài thơ họa lại với nét mặt
"bẽn lẽn" như thuở ban đầu mới trao...Đầu đề bài thơ là "Giãi bầy", trong đó chàng đã khéo
léo "chối tội" như bất cứ ông chồng "phạm tội" nào trên thế gian này, với lời lẽ ngọt ngào,
đối đáp trôi chảy mà tôi xin phép được chép ra đây:
"Có ai trao trọn tình đầu?
Lam kiều là mộng, nỗi sầu là thơ...
Tiễn ai, ai tiễn bao giờ?
Có chăng tiễn gió, gió mưa cuộc đời...
Thi nhân một thuở qua rồi,
Nhớ nhung, nhung nhớ đầy vơi chữ Tình.
Chọn người tri kỷ cho mình,
Dễ đâu đưa đẩy con tim hững hờ.
Giao Loan Thuận ý ông tơ,
Nào ai chắp mối duyên thừa cho ai?
Ý thơ vẫn đượm tình đầy,
Hồn thơ còn lắng đợi ngày hợp hôn.
Bây giờ nắng đã lên hồng
Trong tay trái cấm, hoài mong giữ gìn.
Cỏ thơm, thơm mãi chân tình,
Hoa trinh ấp ủ, lòng trinh giãi bầy.
Giờ đây đen trắng tỏ rồi
Hỡi người yêu dấu, nụ cười trả Anh."
(S.T. 8/77)
Đọc xong bài thơ, tôi thấy chàng cũng có lý và hữu tình, nên bỏ qua ngay.
Thế mới biết đàn bà "rộng lượng" thật! Chả bù cho chồng tôi, chàng ghen bóng ghen gió, đôi
khi còn ghen hoảng ghen sằng, ghen ngày ghen đêm...thôi thì đủ kiểu ghen, mà chẳng có
kiểu nào đúng cả!
Sang đến Mỹ, tôi nghiệm thấy rằng càng ngày đàn ông càng ghen nhiều hơn đàn bà. Có lẽ
tại vì đổi đời, nên máu Hoạn Thư của chị em chúng tôi đã lây truyền qua các ông..
Trái lại, các ông đã quay về thời La Mã, đàn ông mỗi lần ra trận lại ghen sảng, rồi khóa...
các bà lại! Cho nên theo tôi, mấy câu ca dao xưa có lẽ phải sửa lại cho hợp thời đại bây giờ:
Ớt nào là ớt chẳng cay,
Trai nào trai nấy chẳng hay ghen cuồng?
Vôi nào là vôi chẳng nồng,
Trai nào trai nấy làm chồng chẳng ghen?
Ngọc Loan
(11/94)
.