Câu Lạc Bộ
The Vietnamese Historical and Cultural Performing Arts Foundation
PO Box 1571 - Westminster, CA 92684-1517 - (949) 786-6840
Please click here if you cannot
read the Vietnamese characters
on this website - Xin nhan day
neu Qui Vi khong doc duoc chu
Viet tren trang nay
©2003 Hùng Sử Việt
Còn duyên kẻ đón người đưa (Quan họ)

Mời click vào đây để tập hát quan họ bài Còn duyên kẻ đón người đưa

http://chimvie2.free.fr/amnhac/dantoc/quanho/QHconduyenkedonnguoidua_thanhhieuphonglan.htm

Lời dân ca Quan họ

1. Còn duyên là duyên kẻ đón (ớ) đón người đưa
Hết duyên là duyên đi sớm để về trưa trưa mặc lòng
Người còn không đây em vẫn không, em mà còn không,
Đây em chửa có chồng, đây em chửa có ai,
Tích a tinh (ô) tịch tình tinh
À hội hà, hừ hội hừ là hư hội hừ

2. Còn duyên là duyên ngồi gốc (gốc) cây thông
Hết duyên là duyên ngồi gốc, gốc cây hồng là hồng hái hoa
Có yêu nhau sang chơi cửa chơi nhà
Cho thầy là thầy mẹ biết để đuốc hoa đuốc hoa định ngày
Tích a tính (ô) tịch tình tinh
À hội hà, hừ hội hừ là hư hội hừ

3. Còn duyên là duyên ngồi là gốc (gốc) cây thông
Hết duyên là duyên ngồi gốc, gốc cây hồng là hồng hái hoa
Có yêu nhau sang chơi cửa chơi nhà
Cho thầy là thầy mẹ biết để đuốc hoa đuốc hoa định ngày
Tích a tính (ô) tịch tình tinh
À hội hà, hừ hội hừ là hư hội hừ

4 Còn duyên là duyên buôn nụ nu bán hoa
Hết duyên là duyên ngồi gốc,  gốc cây đa (chứ) đa đợi chờ
Đừng thấy em lắm bạn mà ngờ
Tuy rằng là em lắm bạn ....nhưng em vẫn chờ ...là chờ người ngoan
Tích a tinh (ô) tịch tình tinh
À hội hà, hừ hội hừ là hư hội hừ
Ngâm Thơ Điệu Sa Mạc  

(Tương tư của Nguyễn Bính)

Thôn Ðoài ngồi nhớ thôn Ðông,
Một người chín nhớ mười mong một người,
Gió mưa là bệnh của trời,
Tương Tư là bệnh của tôi yêu nàng,

Hai thôn chung lại một làng,
Cớ sao bên ấy chẳng sang bên này,
Ngày qua ngày lại qua ngày,
Lá xanh nhuộm đã thành cây lá vàng,

Bảo rằng cách trở đò giang,
Không sang là chẳng đường sang đã đành,
Nhưng đây cách một đầu đình,
Có xa xôi mấy mà tình xa xôi,

Tương tư thức mấy đêm rồi,
Biết cho ai hỏi ai người biết cho,
Bao giờ bến mới gặp đò,
Hoa khuê các bướm giang hồ gặp nhau,

Nhà em có một giàn trầu,
Nhà anh có một hàng cau liên phòng,
Thôn Ðoài thì nhớ thôn Ðông,
Cau thôn Ðoài nhớ trầu không thôn nào.

Ca Dao

Còn duyên, kẻ đón người đưa
Hết duyên, đi sớm về trưa một mình

Còn duyên kẻ đợi người chờ,
Hết duyên vắng ngắt như chùa Bà Đanh

Còn duyên đóng cửa kén chồng,
Hết duyên ngồi gốc cây hồng nhặt hoa

Còn duyên kén những trai tơ
Hết duyên ông lão cũng quơ làm chồng

Còn duyên như tượng tô vàng
Hết duyên như ổ ong tàn ngày mưa
Ngâm Thơ Điệu Bồng Mạc
(Nghệ sĩ Hồng Vân)

Nhà em có một giàn trầu,
Nhà anh có một  giàn cau liên phòng,
Thôn Ðoài thì nhớ thôn Ðông,
Cau thôn Ðoài nhớ trầu không thôn nào.

Tình tôi
(Nguyễn Bính)

Tình tôi là giọt thuỷ ngân
Dù nghiền chẳng nát dù lǎn vẫn tròn
Tình cô là đóa hoa đơn
Bình minh nở để hoàng hôn mà tàn.

Lòng tôi rối những tơ đàn
Cao vời những ước đầy tràn những mơ
Lòng cô chẳng có dây tơ
Ước sao đến thấp mà mơ đến nghèo.

Lòng  anh giếng ngọt trong veo
Giǎng thu trong vắt biển chiều trong xanh
Lòng em nh
ư bụi kinh thành
Đa đoan vó ngựa chung tình bánh xe
Điệu Ru Miền Bắc
(Hồng Vân)

À á…À ơi…
Ru em, em ngủ cho rồi
Chị sang buồng cưới (a… ớ) chị ngồi quay (ừ) tơ
Năm nay tơ kén được mùa…
Chị xin tiền mẹ (é…a)  mẹ cho mấy đồng
Chị không mua cốm ((í…) mua hồng…
Chị không mua bánh (a…) chị không mua (ờ…) quà ( ờ..)
Chị không mua quả, mua hoa
Chị mua nhời con trẻ (a… ớ), để mà ru em…
À ời… À ơi…  
Điệu Ru Miền Trung
(Hồng Vân)

À ơi .. ời.. ừ …à  ơi… ơ …ư  hư
Ơ.. ơ…ớ ..hứ.. à ơi…
Ru em cho théc cho mùi
Để mẹ  đi chợ mua vôi ăn trầu
Mua vôi chợ Quán chợ Cầu
Mua cau (chừ …là)…Nam Phụ (ừ… à ơi a ..rứa) Mua cau Nam Phụ,  Mua trầu chợ  Dinh
(ơ ớ ơ …  à ơi) Chơ Dinh bán áo con trai, Triều Sơn bán nón  Mậu Tài bán kim
Kim găm  vào  áo  …mất rồi
Uổng công thầy mẹ …(ừ)
(À  ơi…) uổng công thày mẹ  đứng ngồi …chọn kim (ơ…)
Ơ…hớ ơ …… hơ  hà ơ…
Hai tay cầm 4 trái dưa
Trái ăn rồi, (mà ) trái để …trái đưa cho chàng....
À…ơi… ư…ư…
Điệu Ru Miền Nam
(Hồng Vân)

Ầu… ơ… ớ… ơ…
Ví dầu ….cầu ván đóng đinh
Cầu tre lắt lẻo (ơ …) gập ghềnh khó đi
Ầu o ơ   ơ …Khó đi mượn chén ăn cơm,
Mượn ly uống rượu, (ờ… ầu ơ ơ …) mượn  đờn gày chơi
Ầu ơ … ớ … ơ  Núi cao chi lắm núi ơi !
Núi áng  mặt trời ( ì …) mà ….không thấy (ơ…) người thương (ơ…)
Ầu ơ  
 ơ….Chiều chiều (mà...) chiều chiều sắt bí  nấu canh… ơ…
Thò tay lấy chả (mà) thấy anh trên dàn.
Điệu Thơ Tao Đàn
(Hồng Vân)
Động hoa vàng - Thơ - Phạm Thiên Thư
(Sources: Viet Nam Thu Quan)

(41-44)
Ta về rũ áo mây trôi
Gối trăng đánh giấc bên đồi dạ lan...
Rằng xưa có gã từ quan
Lên non tìm động hoa vàng, ngủ say...
Ngựa xưa qua ải sương này
còn nghe nhạn lạc kêu hoài bãi sông
nước xuôi gờn gợn mây hồng
tiếng ca lạnh thấu hoàng hôn giục đò
Hoa đào tưởng bóng đào xưa
thuyền sang bến nọ dọng mờ khói vơi
hoa dương vàng nhạt sầu người
ta về uống nước sông khuây khỏa lòng
Đưa nhau đổ chén rượu hồng
mai sau em có theo chồng đất xa
qua đò gõ nhịp chèo ca
nước xuôi làm rượu quan hà chuốc say
Động hoa vàng
Phạm Thiên Thư


I
Mười con nhạn trắng về tha
như lai
thường trụ trên tà áo xuân
vai nghiêng nghiêng suối tơ huyền
đôi gò đào
nở
trên miền tuyết thơm

II
Xe lên bụi quán hoa đường
qua sương trắng dặm phố phường úa thu
tiếng chim ướt sũng hai mùa
hạt rơi thêm lạnh hững hờ mây qua

III
Dế buồn dỗ giấc mù sa
âm nao lãng đãng tơ ngà sương bay
người về sao nở trên tay
với hài đẫm nguyệt thêm dài gót mơ

IV
Con khuyên nó hót trên bờ
em thay áo tím thờ ơ giang đầu
tưởng xưa có kẻ trên lầu
ngày xuân gieo nhẹ trái cầu gấm hoa

V
Tóc dài cuối nội mây xa
vàng con bướm nhụy lẫn tà huy bay
dùng dằng tay lại cầm tay
trao nhau khăn lụa nhớ ngày sầu đưa

VI
Từ chim
thuở núi xa xưa
về đây
rồi lại hạt mơ cuối rừng
từ em
khép nép hài xanh
về qua
giục nở hồn anh đóa sầu

VII
Ừ thì mình ngại mưa mau
cũng đưa anh đến bên cầu nước xuôi
sông này chảy một dòng thôi
mây đầu sông thẫm tóc người cuối sông

VIII
Ngày xưa em chửa theo chồng
mùa xuân em mặc áo hồng đào rơi
mùa thu áo biếc da trời
sang đông lại khoác lên người áo hoa

IX
Đường về hái nụ mù sa
đưa theo dài một nương cà tím thôi
thôi thì em chẳng yêu tôi
leo lên cành bưởi nhớ người rưng rưng

X
Sao em bước nhỏ ngập ngừng
bên cầu sương rụng mấy từng mai mơ
đêm về thắp nến làm thơ
tiếng chân còn vọng nửa tờ thư tôi

XI
Đôi uyên ương trắng bay rồi
tiếng nghe tha thiết bên trời chớm đông
nửa đêm thắp mảnh chăn hồng
lại nghe hoa lạnh ngoài đồng thiết tha

XII
Con chim chết dưới cội hoa
tiếng kêu rụng giữa giang hà xanh xao
mai anh chết dưới cội đào
khóc anh xin nhỏ lệ vào thiên thu

XIII
Tường thành cũ phiến bia xưa
hồn dâu biển gọi trong cờ lau bay
chiều xanh vòng ngọc trao tay
tặng nhau khăn lụa cuối ngày ráng pha

XIV
Đêm dài ươm ngày nhụy hoa
chim kêu cửa mộ trăng tà gõ bia
em ơi rủ tóc mây về
nhìn trăng nỡ để lời thề gió bay

XV
Đợi nhau
tàn cuộc hoa này
đành như cánh bướm đồi tây hững hờ
tìm trang lệ ố hàng thơ
chữ xưa quyên giục bây giờ chim di

XVI
Mây xưa cũng bỏ non về
em xưa cũng giã câu thề đó đây
nhờ đành biết mấy tầm tay
lòng chim biển bắc hòa gầy bãi đông

XVII
Đợi ai trăng dõi hoa buồn
vắng em từ thuở thêm buồm gió xuôi
chiều chiều mở cổng mây trôi
chênh vênh núi biếc mắt ngời sao hôm

XVIII
Thế thôi phố bụi xe hồng
hồ ngăn ngắt giục đôi dòng nhạn bay
đưa nhau đấu rượu hoa này
mai đi dã hạc thành ngoài cuồng ngâm

XIX
Xuống non nhớ suối hoa rừng
vào non nhớ kẻ lưng chừng phố mây
về thành nhớ cánh chim bay
xa thành thương vóc em gầy rạc hoa

XX
Hạc xưa về khép canh tà
tiếng rơi thành hạt mưa sa tần ngần
em về hong tóc mùa xuân
trăng trầm hương tỏa dưới chân một vành

XXI
Em nằm ngó cội thu xanh
môi ươm đào lý một nhành đôi mươi
về em vàng phố mây trời
tay đơm nụ hạ hoa dời gót xuân

XXII
Thì thôi tóc ấy phù vân
thì thôi lệ ấy còn ngần dáng sương
thì thôi mù nhẹ phố phường
thôi thì thôi nhé đoạn trường thế thôi

XXIII
Gầy em vóc cỏ mây dời
tay em mai nở chân trời tuyết pha
ngày dài ngựa soải cầm ca
trán cao ngần nửa trăng tà ngậm sương

XXIV
Xe lăn bánh nhỏ bụi đường
Lao xao vó rụng trên đường phố mây
Mưa giăng ráng đỏ hao gầy
Đôi con ngựa bạch ném dài tuyết sa

XXV
Chim nào hát giữa thôn hoa
tay nào hong giữa chiều tà tóc bay
lụa nào phơi nắng sông tây
áo xuân hạ nọ xanh hoài thu đông

XXVI
Con chim mùa nọ chưa chồng
cũng bay rời rã trong dòng xuân thu
từ em giặt áo đông tơ
nay nghe lòng suối hững hờ còn ngâm

XXVII
huyền ai buông lái đêm rằm
sông thu ngân thoảng chuông trăng rì rào
cửa sương nhẹ nở âm vào
tay nghiêng bầu nậm rượu đào trầm ca

XXVIII
Lên non cuốc sỏi trồng hoa
xuôi thuyền lá trúc la đà câu sương
vớt con cá nhỏ lòng đòng
mãi vui lại thả xuống dòng suối tơ

XXIX
Vào non soi nguyệt tầm rùa
đọc trên mai nhỏ xanh tờ lạc thư
thả rùa lại đứng ưu tư
muốn qua hang động sống như nguyệt rùa

XXX
Em nghiêng nón hạ cầu mưa
sông ngâm mây trắng nước chưa buồn về
hoa sầu cỏ cũng sầu chia
lơ thơ xanh tụ đầm đìa vàng pha

XXXI
Đất nam có lão trồng hoa
mùa hoàng cúc nở ướp trà uống đông
lại đêm bầu ngọc ra trồng
bầu khô cất nậm rượu hồng uống xuân

XXXII
Người vui ngựa chợ xe thành
ta leo cành trúc bên ghềnh thác rơi
theo chân chim gặp mây trời
lại qua khói động hỏi người tu non

XXXIII
Bông hoa trắng rụng bên đường
cánh thơm thông điệp vô thường tuyết băng
con ong nhỏ mới ra giàn
cũng nghiêng đôi cánh nhụy vàng rụng rơi

XXXIV
Mùa xuân bỏ vào suối chơi
nghe chim hát núi gọi trời xuống hoa
múc bình nước mát về qua
ghé thôn mai nọ hỏi trà mạn xưa

XXXV
Chim từ bỏ động hoa thưa
người từ
tóc biếc đôi bờ
hạ
đông
lên non kiếm hạt tơ hồng
đập ra chợt thấy
đôi dòng
hạc bay

XXXVI
Người về
đỉnh núi sương tây
ta riêng nằm lại
đợi ngày
mướp hoa
bến nam có phố giang hà
nghiêng nghiêng
nậm ngọc
dốc tà huy say

XXXVII
Tình cờ anh gặp nàng đây
chênh chênh gót nguyệt vóc gầy liễu dương
qua sông có kẻ chợt buồn
ngó hoa vàng rụng bên đường chớm thu

XXXVIII
Mốt mai em nhớ bao giờ
bãi dâu vãn mộ cho dù sắc không
chân chim nào đậu bên cồn
ngựa xuôi có kẻ lại buồn dấu chim

XXXIX
Đợi người cuộc mộng thâu đêm
sông ngân trở lệ dài thêm dòng nhòa
anh nằm gối cỏ chờ hoa
áo em bạch hạc la đà thái hư

XL
Em từ rửa mặt chân như
nghiêng soi hạt nước mời hư không về
thau hương hiện kính bồ đề
phấn son chìm lắng hạt mê luân hồi

XLI
Ta về rũ áo mây trôi
gối trăng đánh giấc bên đồi dạ lan
rằng xưa có gã từ quan
lên non tìm động hoa vàng ngủ say

XLII
Ngựa xưa qua ải sương này
còn nghe nhạn lạc kêu hoài bãi sông
nước xuôi gờn gợn mây hồng
tiếng ca lạnh thấu hoàng hôn giục đò

XLIII
Hoa đào tưởng bóng đào xưa
thuyền sang bến nọ dọng mờ khói vơi
hoa dương vàng nhạt sầu người
ta về uống nước sông khuây khỏa lòng

XLIV
Đưa nhau đổ chén rượu hồng
mai sau em có theo chồng đất xa
qua đò gõ nhịp chèo ca
nước xuôi làm rượu quan hà chuốc say

XLV
Khăn trăng từ độ trao tay
nửa tan cát suối
nửa mài nghiên sương
mốt mai lòng có nghe buồn
mảnh trăng
hiện hóa thiên đường cõi chơi

XLVI
Nhện cheo leo mắc tơ trời
dòng chim qua hỏi
mộ người ta dương
đánh rơi hạt mận bên đường
xuân sau
mọc giữa chân thường
cội hoa

XLVII
Nụ vàng
hương rộ tháng ba
nửa đêm dậy ngó
trăng tà tiêu tương
chẳng như cội liễu bờ dương
tóc xanh mướt
giữa
vô thường sắc không

XLVIII
Mai nào thơm ngát thu đông
lược em chải rụng đôi dòng tơ xanh
đôi chim hồng yến trên cành
ngẩn ngơ quên rĩa lông mình điểm trang

XLIX
Mùa xuân
mặc lá trên ngàn
mùa thu
mặc chú bướm vàng tương tư
động nam hoa có thiền sư
đổi kinh
lấy rượu tâm hư
uống tràn

L
Nến khuya lửa hắt hiu vàng
trang kinh lác đác đôi hàng nhạn sa
ý nào hóa hiện ngàn hoa
chữ nào cẩn nguyệt trên tà áo ni

LI
Dỗ non suối giọng thầm thì
độ tam thế mộng xá gì vóc hoa
ni cô hiện giữa ta bà
búp tay hồng ngọc nâng tà áo trăng

LII
Tiếng chim trong cõi vô cùng
nở ra bát ngát trên rừng quế hương
tiếng em hát giữa giáo đường
chúa về trong những thánh chương
bàng hoàng

LIII
Đố ai nhớ hết lá vàng
đố ai uống cạn sương tàng trăng thâu
đố ai tát cạn mạch sầu
thì ta để tóc lên cầu đón ai

LIV
Em về sương đẫm hai vai
dấu chân là cánh lan dài nở đêm
từ em hé nụ cười huyền
mùa thu đi mất trên miền cỏ hoa

LV
Guốc mòn lẫn tiếng sơn ca
sư về chống gậy trúc qua cầu này
ngó bờ suối lạnh hoa tay
thương sao dòng nước trôi hoài thiên thanh

LVI
Có con cá mại cờ xanh
bơi lên nguồn cội tắm nhành suối xuân
nửa dòng cá gặp phù vân
hỏi sao mây bỏ non thần xuống chơi

LVII
Dù mai lều cỏ chân trời
khơi hương lò cũ khóc người trong thơ
em còn ửng má đào tơ
tóc xưa dù có bây giờ sương bay

LVIII
Lên non ngắt đóa hoa này
soi nghiêng đáy suối bóng ai nhạt nhòa
nom hoài chẳng rõ là ta
tắm xong khoác áo hát ca về làng

LIX
Tay đeo vòng ngọc xênh xang
áo em bay giải tơ vàng thiết tha
bước chân tìm chán ta bà
ngừng đây nói nhỏ: đâu là vô minh

LX
Hỏi con vạc
đậu bờ kinh
cớ sao lận đận cái hình như không
vạc rằng:
thưa bác thiên thư
mặc chi cái áo
thiền sư ỡm ờ

LXI
Nước đi từ thuở bao giờ
dòng xuôi
người đứng trên bờ ngó xuôi
chừng đâu dưới bến hoa tươi
buộc thuyền xưa đã có người ngó sông

LXII
Từ hôm em bỏ theo chồng
áo trắng em cất áo hồng em mang
chiều nay giở lại bàng hoàng
mười năm áo cũ hoen vàng lệ xanh

LXIII
Đôi chim nho nhỏ trên cành
giục nhau đan tổ cỏ xanh bên đường
nửa đời mây nước dư phương
thiền sư ngắt cỏ cúng dường phật thân

LXIV
Gò chiều ùn bụi sương lên
hỏi ra mới biết nơi yên cành vàng
bên mồ chồn cáo đùn hang
chim kêu như lảnh tiếng nàng ngân nga

LXV
Cuối xuân ta lại tìm qua
tiểu thư chi mộ thềm hoa dại tàn
sớm thu ta đánh đò sang
bên đường cổ mộ lại vàng cúc hoa

LXVI
Đường dài xao xác chim ca
người còn khoác nón theo tà dương nao
ván cờ bay trắng bông đào
sao lên núi thẳm trăng vào chén không

LXVII
Đồi thu vắt suối mây hồng
chim xanh lác đác ngược dòng hoa tiên
bấc sầu lửa lụn chờ em
lệ xưa ai đã đổ nên dầu này

LXVIII
Đón em như ngóng chim trời
bãi xuân sớm đầu chiều dời khói thu
em còn áo trắng ngày xưa
trong anh muôn thuở bao giờ lệ hoen

LXIX
Khơi trầm thơm tụng kinh hiền
máu xuân mạch lạnh trong miền xương da
vườn chùa có nụ hàm ca
sương khuya: pháp bảo
trăng tà: vô môn

LXX
Mai tươi cánh nở bên cồn
mưa bay lấm tấm cành hương trắng ngời
thu đông tàng ẩn kho trời
hạt rơi rụng ngọc mai rời rã hoa

LXXI
Cổng tùng mở cánh sao sa
nhã lan loáng thoáng tiếng gà xóm mai
lên chùa
dâng đĩa hoa nhài
chợt viềng trăng lạnh trên hài
tổ sư

LXXII
Chuông ngân chiều lặng trầm tư
tiếng lơi đẫm hạt thiên thư bềnh bồng
điệu về tay giấu chùm bông
gót chân đất phật trổ hồng hằng sa

LXXIII
Bóng trăng tịch mặc hiên nhà
thành đàn nẩy hạt tỳ bà quyện hương
gió thu từ độ tha hương
về trên hốc gỗ bên đường lặng im

LXXIV
Áo em vạt tím ngàn sim
nửa nao nức gọi nửa im lặng chờ
yêu nhau từ độ bao giờ
gặp đây giả bộ hững hờ khói bay

LXXV
Tình cờ như núi gặp mây
như sương đậu cánh hoa gầy tiêu dao
tỉnh ra thì giấc chiêm bao
chuyện mười năm cũ lại nao nao lòng

LXXVI
Cành sen
lá trĩu sương trong
áo ni sám vạt trời
hong buồn về
tay nào nghiêng nón thơ che
tay nào lần
chuỗi bồ đề xanh xao

LXXVII
Đôi mày
lá phượng cất cao
đôi môi chín
ửng khoé đào rừng mơ
tiếng nàng vỡ bạc thành thơ
tụng dòng kinh tuệ
trên tờ khói mây

LXXVIII
Tóc em
rừng ngát hương say
tay em dài nụ hoa lay
dáng ngà
mắt xanh
bản nguyệt di đà
bước trầm hương nhẹ lẫn
tà dương chim

LXXIX
Mắt nàng ru chiếc nôi êm
ru hồn tôi ngủ ngàn đêm tuyệt vời
em là hoa hiện dáng người
tôi là cánh bướm cung trời về say

LXXX
Một đêm nằm ngủ trong mây
nhớ đâu tiền kiếp có cây hương trời
cây bưởi trắng ngát hương đời
nụ là tay phật chỉ người qua sông

LXXXI
Non xanh khoác áo sương hồng
con chim điểm tuyết ngoài đồng vụt bay
tiếng kêu lạnh buốt lòng tay
ngón buông lại chợt tuôn đầy lòng hoa

LXXXII
Em bên cửa chuốt tay ngà
cội lan đông mặc vừa sa mấy nhành
ngày em ướp áo hồ xanh
con uyên tha thiết trên cành gọi thu

LXXXIII
Ni về khép cửa chùa tu
sớm mai mở cổng quét thu vườn hồng
thu vương ngọn chổi đôi bông
thoảng dân hương lạ bướm vòng cành duyên

LXXXIV
Sư lên chót đỉnh rừng thiền
trong tim chợt thắp một viền tà dương
ngón tay nở nụ đào hương
cầm nghiêng tịnh độ một phương diệu vời

LXXXV
Một dòng hoa nổi trên trời
một dòng hoa nở trong người trầm tư
cánh nào mở cõi không hư
phiến băng tuyết khảm một tờ kim cang

LXXXVI
Thư em
ướp nụ lan vàng
lời em gió núi chiên đàn
thoảng xa
áo em
phất cõi di đà
ngón chân em nở
cánh hoa đại từ

LXXXVII
Chênh vênh đầu trượng thiền sư
cửa non khép ải sương mù bóng ai
non xanh ướm hỏi trang đài
trăm năm còn lại dấu hài động hoa

LXXXVIII
Ngày xưa trên giậu vàng hoa
chiều chiều kê chõng nằm ra ngó trời
năm sau em bỏ đi rồi
ta về ngồi lắng mưa rời giậu buồn

LXXXIX
Trên nền gạch nẻ rêu phong
xưa phơi nhã điệu
giờ hong đóa quì
trẻ đào bãi cỏ xanh rì
được thanh kiếm quỉ bao kỳ thu han

XC
Non đem nhạn nhốt trong thành
cho sông chưa trở yếm xanh dưới cầu
người còn dệt lụa tằm dâu
đêm nghe mưa rụng thiên thâu ngoài giàn

XCI
Núi nghiêng suối vắt tơ đàn
nhìn ngoài thạch động mưa vàng lưa thưa
nghiêng bình trà nhớ hương xưa
từ
vàng hoa nọ
bây giờ vàng hoa

XCII
Sáng nghe lan rụng mái nhà
chừng như mué nhẹ núi xa mùa này
đường về mù tịt ngàn mây
về nam đợi cánh chim bay xạc xào

XCIII
Mây dù chẳng chất non cao
đường về dù chẳng sông đào nông sâu
đêm đêm lòng giục nẻo sầu
thềm trăng ngỡ tưởng
hoa cau rụng thầm

XCIV
Nhớ cha
giọt lệ khôn cầm
dưới trăng lấp lánh như trâm vân quỳnh
nghiêng ly mình cạn bóng mình
tay ôm vò nguyệt một mình mây bay

XCV
Gối tay nệm cỏ nằm say
gõ vào đá tụng một vài biến kinh
mai sau mình lại là mình
về lưng núi phượng một mình cuồng ca

XCVI
Gây giàn thiên lý vàng hoa
lên non cắt cỏ lợp nhà tụ mây
xuống đầm tát cá xây cầu
bới khoai vùi lửa nằm dài nghe chim

XCVII
Khách xa nhớ đến nhau tìm
lên đồi trẩy một giỏ sim làm quà
hứng nước suối thết bình trà
hái bầu nấu bát canh hoa cười khàn

XCVIII
Vào hang nú nhập niết bàn
tinh anh nở đóa hoa vàng cửa khe
mai sau thí chủ nào nghe
tìm lên xin hỏi một bè mây xanh

XCIX
Hoa vàng ta để chờ anh
Hiện thân ta hát trên cành tâm mai
Trần gian chào cõi mộng này
Sông ngân tìm một bến ngoài hóa duyên